Thứ Hai, 12 tháng 5, 2008

51 nhân vật quốc tế yêu sách CHXHCNVN

Nhân dịp Phật Đản LHQ 2008 tại Hà Nội, 51 nhân vật quốc tế yêu sách CHXHCNVN chấm dứt cuộc đàn áp GHPGVNTN, trả tự do cho Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ và phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của GHPGVNTN

2008-05-10 QUE ME
PARIS, ngày 10.5.2008 (QUÊ MẸ) - Năm mươi mốt nhân vật quốc tế bao gồm các Nhà lãnh đạo các tôn giáo, Giải Nobel Hoà bình, Đại biểu Quốc hội Châu Âu, Quốc hội Hoa Kỳ, Thượng nghị sĩ và Dân biểu Quốc hội Ý, Pháp và Anh ký chung lời kêu gọi giới lãnh đạo Hà Nội hãy ngưng cuộc đàn áp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) và trả tự do tức khắc cho Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ nhân dịp tổ chức Đại lễ Phật Đản Tam hợp LHQ từ 13 đến 17.5 tại Hà Nội.Trong bức thư chung gửi Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng, các nhân vật quốc tế ký tên biểu thị sự quan tâm trước nghịch lý quá lớn giữa sự chuẩn bị Đại lễ Phật Đản hoành tráng và sự tái diễn gia tăng đàn áp của Hà Nội đối với Phật giáo đồ Việt Nam. “Chúng tôi cực kỳ quan ngại nghe các báo cáo gần đây về những cuộc đàn áp nghiêm trọng đối với Phật giáo, là nền tín ngưỡng mà quý ông đề cao khi hành lễ”, thư còn cho biết “Trong khi tiến hành tổ chức Phật Đản, công an cưỡng chiếm chùa viện thuộc GHPGVNTN để cho Giáo hội Nhà nước sử dụng làm lễ đài, trục xuất và sách nhiễu chư Tăng và Phật tử tại các tỉnh Lâm Đồng, Quảng Trị, Thừa thiên - Huế…”. Chỉ có Giáo hội Tăng già của Nhà nước là được quyền cử hành lễ mà thôi, trong khi đó hàng giáo phẩm lãnh đạo GHPGVNTN thì bị giam nhốt ngay trong các ngôi chùa của chư vị. Các nhân vật quốc tế kêu gọi Hà Nội trả tự do cho Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, 88 tuổi, và Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hoá Đạo, 80 tuổi, nhị vị trải qua hơn 26 năm bị cấm cố ; phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của GHPGVNTN ; và chấm dứt mọi cuộc đàn áp đối với GHPGVNTN.Trong số 51 chữ ký của các nhân vật quốc tế, người ta nhận thấy có : Bà Maired Maguire, Giải Nobel Hoà bình, Dân biểu Quốc hội Hoa Kỳ Frank Wolf, Giám mục Vaclav Maly, Giáo sĩ Do Thái giáo Shmuel Herfeld, các Dân biểu nổi danh Quốc hội Châu Âu Graham Watson, Marco Pannella, Edwards McMillian-Scott (Phó chủ tịch Quốc hội Châu Âu), Emma Bonino Phó chủ tịch Thượng viện Quốc hội Ý, Nina Shea, Uỷ viên Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới, Huân tước Avebury và Huân tước Alton of Liverpool, Thượng viện Quốc hội Anh, Arne Liljedahl Lynngard, Chủ tịch Uỷ ban Giải Rafto, Jennifer Windsor, Giám đốc Điều hành Freedom House, Hoa Kỳ ; Giáo hội Tăng già Tứ phương, Nhật Bản, và chư Tăng lãnh đạo GHPGVNTN Hải ngoại, v.v….Dưới đây là nguyên văn bức thư chung dịch từ bản Anh văn :Đồng kính gửi quý Ông :Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch CHXHCNVNNguyễn Tấn Dũng, Thủ tướngNông Đức Mạnh, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt NamNguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hộiThưa quý Ông,Từ ngày 13 đến 17.5, chính phủ quý ông cử hành Đại lễ Phật Đản LHQ tại Hà Nội. Đây phải là buổi lễ tưng bừng, ngày nhớ tưởng thông điệp bao dung và hoà bình của Đức Phật, nguồn cảm hứng cho tất cả mọi người, Phật tử hay không Phật tử, để cùng nhau cộng tác cho sự cảm thông và sống chung hoà điệu trên trái đất.Thế nhưng chúng tôi cực kỳ quan ngại nghe các báo cáo gần đây về những cuộc đàn áp nghiêm trọng đối với Phật giáo, là nền tín ngưỡng mà quý ông đề cao khi hành lễ. Chỉ có Giáo hội Tăng già của Nhà nước, do Mặt trận Tổ quốc của Đảng Cộng sản kiểm soát, là có quyền tham dự đại lễ. Trong khi đó, giáo hội truyền thống và độc lập là GHPGVNTN tiếp tục bị cấm đoán, hàng giáo phẩm bị cấm cố ngay nơi những ngôi chùa của chư vị.Để tiến hành tổ chức Đại lễ Phật Đản, công an đã xâm nhập cưỡng chiếm chùa chiền của GHPGVNTN biến thành lễ đài cho Giáo hội Nhà nước, trục xuất và sách nhiễu chư Tăng, Phật tử thuộc GHPGVNTN tại các tỉnh Lâm Đồng, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế. Hôm 2.5 vừa qua, Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới đã biểu thị mối quan tâm trầm trọng về “sự sách nhiễu đáng kể của Nhà nước đối với chư Tăng Ni và Huynh trưởng Gia Đình Phật tử Việt Nam thành viên của GHPGVNTN”, kể cả việc quản chế trường kỳ Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, 88 tuổi, và Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ, 80 tuổi, nhị vị chịu cảnh tù tội trên 26 năm ròng, chỉ vì lên tiếng ôn hoà cho tự do tôn giáo, dân chủ và nhân quyền. Trầm trọng hơn là cung cách đàn hặc những tín đồ Phật giáo, Tin Lành, Công giáo, Hoà Hảo, Cao Đài và những cộng đồng tôn giáo. Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới đề nghị đưa Việt Nam trở lại trong danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC) năm 2008.Chúng tôi đánh giá sự tiến bộ trên một số lĩnh vực mà quý ông đã thực hiện, nhưng vẫn chưa đủ. Trong tư cách thành viên Tổ chức Thương mại Thế giới, thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an LHQ và đã tham gia ký kết những Công ước nhân quyền cơ bản của LHQ, Việt Nam có trách vụ tôn trọng mọi nhân quyền cơ bản của LHQ. Đặc biệt tôn trọng mẹ đẻ của tất cả các quyền tự do, là quyền tự do tư tưởng, tín ngưỡng và tôn giáo.Nhân dịp Đại lễ Phật Đản LHQ, chúng tôi kêu gọi quý ông hãy chấm dứt mọi đàn áp đối với GHPGVNTN, trả tự do cho Đức Tăng thống Thích Huyền Quang, Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ và phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của GHPGVNTN. Bằng động thái đó, quý ông sẽ tái lập ý nghĩa đích thực cho Ngày Đại lễ Phật Đản LHQ, và tôn vinh 2000 năm truyền đăng nền Phật giáo Việt Nam.Xin quý Ông nhận nơi đây lời chào trân trọng của chúng tôi.
Đồng ký tên :Mairead Corrigan-Maguire, người Ái Nhĩ Lan, Giải Nobel Hoà bình ; Frank R. Wolf, Dân biểu Quốc hội Hoa Kỳ, Đồng chủ tịch Uỷ ban Nhân quyền Quốc hội ; Giám mục Vaclav Maly, thủ đô Prague, Chủ tịch Uỷ hội Công lý và Hoà bình của Hội đồng Giám mục Tiệp ; Rabbi Shmuel Herzfeld, Giáo sĩ Do Thái giáo tại Thủ đô Hoa Thịnh Đốn ; Nina Shea, Giám đốc Viện Houston, Trung tâm Bảo vệ Tự do Tôn giáo, kiêm Uỷ viên Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do tôn giáo trên Thế giới ; Graham Watson, Dân biểu Quốc hội Châu Âu, Chủ tịch Liên minh Tự do Dân chủ Châu Âu ; Marco Pannella, Dân biểu Quốc hội Châu Âu, đại diện nước Ý ; Edward McMillan-Scott, Phó chủ tịch Quốn hội Châu Âu ; Emma Bonino Phó chủ tịch Thượng viện, Quốc hội Ý ; Marco Cappatto Dân biểu Quốc hội Châu Âu, Báo cáo viên Nhân quyền cho Quốc hội ; Huân tước Avebury, Phó chủ tịch Uỷ ban Nhân quyền Thượng viện, Quốc hội Anh ; Huân tước Alton of Liverpool, Giáo sư Đại học Liverpool, Anh quốc ; Robert Evans, Dân biểu Quốc hội Châu Âu, đại diện Anh quốc ; Józef Pinior Dân biểu Quốc hội Châu Âu ; Luca Romagnoli Dân biểu Quốc hội Châu Âu ; Charles Tannock Dân biểu Quốc hội Châu Âu, đại diện Anh quốc ; Marco Perduca Thượng nghị sĩ Quốc hội Ý ; Donatella Poretti Thượng nghị sĩ Quốc hội Ý ; Roberto Della Sete, Thượng nghị sĩ Quốc hội Ý ; Maurizio Turco, Dân biểu Quốc hội Ý ; Matteo Meccaci, Dân biểu Quốc hội Ý ; Maria Antonietta Farina Coscioni, Dân biểu Quốc hội Ý ; Rita Bernardini, Dân biểu Quốc hội Ý ; Elisabetta Zamparutti, Dân biểu Quốc hội Ý ; Marco Beltrandi, Dân biểu Quốc hội Ý ; Andrea Sarubbi, Dân biểu Quốc hội Ý ; Renato Farina, Dân biểu Quốc hội Ý ; Giovanni Fava, Dân biểu Quốc hội Ý ; Noël Mamère, Dân biểu Quốc hội Pháp ; Son Chhay, Dân biểu Quốc hội Cam Bốt ; Therese Jebsen, Giám đốc Điều hành Sáng hội Rafto, Na Uy ; Arne Liljedahl Lynngard, Chủ tịch Uỷ ban Giải Rafto, Na Uy ; Tina Lambert, Tổ chức Đoàn kết Thiên Chúa giáo toàn cầu ; Julia Doxat-Purser, Liên minh Tin Lành giáo Châu Âu ; Thượng toạ Katsuyuki Imoto, Giáo hội Tăng già Tứ phương, Nhật Bản ; Jennifer Windsor, Giám đốc Điều hành Freedom House, Hoa Kỳ ; Bob LaGamma, Giám đốc Điều hành Hội đồng Phục vụ Cộng đồng các Quốc gia Dân chủ ; Kok Ksor, Chủ tịch Sáng Hội Người Thượng Tây nguyên ; Văn Phòng II Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất : Chủ tịch, Đại lão Hòa thượng Thích Hộ Giác ; Tổng Thư ký, Thượng tọa Thích Viên Lý ; Tổng Thủ bổn, Sư bà Thích Nữ Nguyên Thanh ; Tổng ủy viên Nội vụ và Hoằng pháp, Hòa thượng Thích Chánh Lạc ; Tổng ủy viên Ngoại vụ, Cư sĩ Võ Văn Ái ; Tổng ủy viên Kế hoạch, Pháp sư Niên trưởng Thích Giác Đức ; Tổng ủy viên Từ thiện Xã hội, Hòa thượng Thích Trí Lãng ; Tổng ủy viên Giáo dục, Hòa thượng Thích Chơn Trí ; Tổng ủy viên Truyền thông, Thượng tọa Thích Giác Đẳng ; Tổng ủy viên Thanh niên, Thượng tọa Thích Huyền Việt ; Tổng ủy viên Tài chánh, Thượng tọa Thích Phước Nhơn ; Tổng ủy viên Đặc trách liên lạc Âu Châu, Hòa thượng Thích Trí Minh ; Tổng ủy viên Đặc trách liên lạc Canada, Hoà thượng Thích Thiện Tâm.

Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2008

Saigon Times ở Úc Phỏng Vấn Ông Võ Văn Ái

Phỏng vấn GS Võ Văn Ái, phát ngôn nhân Viện Hóa Ðạo, GHPGVNTN - Saigon Times -
LTS: Trước kế sách gây chia rẽ để khống chế, dần dần tiêu diệt mọi tôn giáo của bạo quyền CSVN, số phận của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) suốt hơn 33 năm qua vẫn nằm trong kế sách “cần phải tiêu diệt” nầy, vì Giáo Hội luôn luôn là cái gai đối nghịch của tập đoàn cai trị CSVN. Gần đây, một trong những sự kiện quan trọng của Giáo Hội là ban hành giáo chỉ số 9 vào ngày 8 tháng 9 năm 2007 của Ðức Tăng Thống Thích Huyền Quang nhằm thành lập Văn Phòng 2 Việt Hóa Ðạo tại hải ngoại để đề phòng, một khi CSVN toàn triệt mọi sinh hoạt của Giáo Hội trong nước, thì Văn Phòng 2 ở hải ngoại là hậu cứ an toàn, nhằm tiếp tục con đường đấu tranh chánh pháp, cứu nguy đạo pháp và dân tộc. Trong khi hầu hết các vị lãnh đạo Phật giáo và Phật tử hải ngoại khâm tuân Gíao Chỉ Số 9 thì một số vị đã có những phản ứng chống đối, tạo nên hoang mang ít nhiều trong giới Phật tử và quần chúng, làm khó khăn thêm trước công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền ở quê nhà.
Ðược biết, một buổi hội thảo về hiện tình GHPGVNTN sẽ được tổ chức tại trường Ðại Học Arlington (UTA) vào chiều thứ Bảy, 17-5-2008. Thuyết trình đoàn gồm: Thượng tọa Thích Giác Ðẳng, Giáo sư Võ Văn Ái và ký giả Ỷ Lan, thuộc Văn Phòng 2 GHPGVNTN. Nhân dịp này, TGM đã tiếp xúc với GS Võ Văn Ai qua Email để làm cuộc phỏng vấn, nhưng ông cho biết tuần báo Saigon Times ở Uc (Australia) cũng vừa phỏng vấn với những câu hỏi tương tự; do đó chúng tôi xin phổ biến 12 câu hỏi đáp dưới đây của GS Võ Văn Ái - minh xác lập trường của GHPGVNTN - để độc giả hiểu rõ thêm về những khó khăn của Giáo hội PGVNTN.
TC Thế Giới Mới


Hỏi: Thưa Ông, trong thời gian gần đây, một trong những sự kiện quan trọng nhất đối với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là Giáo Chỉ Số 9 do Ðức Ðệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang ấn ký. Vậy xin Ông cho biết, nguyên nhân nào và hoàn cảnh nào khiến Ðại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang ban hành Giáo Chỉ số 9?


Ông Võ Văn Ái (Ô. VVA): Nguyên nhân và hoàn cảnh Giáo chỉ số 9 do Ðức Ðệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành ngày 8.9.2007 xuất phát từ 7 nhận định về vị thế và tình hình Phật giáo trong dòng lịch sử Việt Nam hai nghìn năm qua. Trong 7 nhận định ấy, 4 nhận định sau đây khế hợp với tình hình Gíao hội bị nhà cầm quyền Cộng sản đàn áp, đồng thời với sự xuất hiện của một thành phần cơ hội gây rối trong nội bộ Phật giáo trong cũng như ngoài nước. Nói theo lời Ðại lão Hoà thượng Thích Quảng Ðộ, là hoàn cảnh “trong đánh ra ngoài đánh vào”, hay nói theo thuật ngữ Phật giáo là “ nội ma ngoại chướng ”.
Nói tóm, Gíao chỉ số 9 là “ biện pháp tự vệ cùng tiên liệu đối phó với tình hình,” mà ai cũng có thể nhận ra mối hiểm nguy ngày nay của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất được trình bày qua 4 nhận định ghi trong Giáo chỉ số 9 như sau:
- Nhận định rằng kể từ khi chiến tranh Việt Nam kết thúc năm 1975, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất vẫn tiếp tục sống trong hoàn cảnh bị bức hiếp, không có tự do, không được quyền hoằng dương Chánh pháp theo truyền thống Phật giáo;
- Nhận định rằng vì nhiều lý do nội tại hay khách quan, vô tình hay cố ý, một số chư Tăng, Phật tử rời bỏ con đường cao rộng của Chánh pháp, đem thân phục vụ thế quyền làm biến tướng Bát chánh đạo và làm nghiêng ngửa Giáo hội;
- Nhận định rằng sự phát triển bền vững của nhân loại ngày nay là cuộc phát triển tổng hợp và đồng bộ trên các lĩnh vực kinh tế, xã hội, chính trị, văn hóa, giáo dục, môi sinh; đạo Phật chỉ có thể phục vụ hữu hiệu con người trong một xã hội tự do, tôn trọng nhân quyền và dân chủ. Nhận định này làm nền tảng cho yêu sách phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại Việt Nam, và là lý do vận động kiên trì suốt 32 năm qua của Giáo hội và Phật giáo đồ trong nước cũng như công tác vận động quốc tế của Giáo hội và Phật giáo đồ ở hải ngoại;
- Nhận định rằng những cuộc đàn áp liên tục, ngày càng gia tăng của Nhà cầm quyền CHXHCNVN, đặc biệt gần đây đối với các Ban Ðại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) tại các tỉnh miền Nam và miền Trung. Hơn nữa, ngày 16 âm lịch Ðinh Hợi tức 28.8.2007, hầu hết hàng giáo phẩm thuộc Ban Chỉ đạo Viện Hóa Ðạo, từ Viện trưởng, Phó Viện trưởng đến đa số các Tổng vụ trưởng bị các Ủy ban Nhân dân Phường mời đi làm việc, song song với chiến dịch báo chí, truyền thanh, truyền hình của Nhà nước trên toàn quốc tấn công, bôi nhọ, vu cáo GHPGVNTN và Viện trưởng Viện Hóa Ðạo, vì Giáo hội thể hiện đức từ bi của đạo Phật góp phần cứu trợ vật chất cho tập thể Dân oan đi khiếu kiện bị thiếu thốn lương thực. Các cuộc cứu trợ thuần túy từ thiện xã hội của Giáo hội đã được thực hiện công khai ngày 13.7 và 17.7 tại Saigon và ngày 23.8 tại Hà Nội. Thực tại Dân oan đi khiếu kiện là mối bức xúc xã hội trầm trọng, sở dĩ còn tồn tại đến ngày hôm nay, là vì nỗi oan ức của người nông dân bị cướp đất, cướp nhà, bị lăng nhục và xúc phạm nhân phẩm từ hơn 20 năm qua không được nhà cầm quyền giải quyết. Chiến dịch đàn áp, vu cáo và khủng bố tinh thần hiện nay đối với GHPGVNTN báo hiệu một cuộc bắt bớ, đàn áp nước lũ có thể xẩy ra bất cứ lúc nào, bó buộc Giáo hội phải có biện pháp tự vệ cùng tiên liệu đối phó với tình hình;
- Nhận định rằng đồng thời với cuộc đàn áp trong nước nhằm tiêu diệt GHPGVNTN, một số phần tử cơ hội trong cộng đồng Phật giáo hải ngoại tiếp tay gây phân hóa, tạo ly gián, biến tướng chủ trương, đướng hướng sinh hoạt của GHPGVNTN Hải ngoại, âm mưu dập tắt tiếng nói của Giáo hội trên địa bàn quốc tế.
Ðiều lạ là câu viết trong nhận định cuối cùng trên đây: “một số phần tử cơ hội trong cộng đồng Phật giáo hải ngoại tiếp tay gây phân hóa, tạo ly gián, biến tướng chủ trương, đướng hướng sinh hoạt của GHPGVNTN Hải ngoại, âm mưu dập tắt tiếng nói của Giáo hội trên địa bàn quốc tế ”, thực tế chỉ nói giới hạn “ MỘT SỐ phần tử cơ hội trong cộng đồng Phật giáo hải ngoại ”, thế nhưng bỗng nhiên có hàng loạt người nổi lên nhao nhao tự nhận mình thuộc “một số phần tử cơ hội” ấy, để tuôn lời trách móc Giáo chỉ số 9 “khai trừ ” họ, hoặc “giải tán” toàn thể các Giáo hội tại hải ngoại ?! Thế thì tự họ cáo buộc họ theo kiểu “lạy ông tôi ở bụi này” chứ chẳng ai khác.
“Một số phần tử cơ hội trong cộng đồng Phật giáo hải ngoại” này đã được Hoà thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Thư ký Viện Tăng thống kiêm Chánh Ðại diện GHPGVNTN tỉnh Thừa thiên - Huế, nói rõ tên và danh xưng trong bản Phúc trình Phật sự viết ngày 8.9.2007 gửi Hoà thượng Viện trưởng Viện Hoá Ðạo. Ðặc biệt qua điều 2 và 3 sau đây (xin xem toàn văn trong Thông cáo báo chí do Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế phát hành ngày 2.11.2007):
“2- Một số Phật tử ở Úc và Hoa kỳ, có gọi điện về thăm và nhân tiện, bày tỏ sự bất bằng về một số Thượng tọa, Ðại đức và Cư sĩ tu xuất, đang là Thành viên Hội đồng Ðiều hành GHPGVNTN/HN tại Úc và Hoa kỳ, lại đi vận động tách khỏi GHPGVNTN là vì sao? Chúng tôi chỉ trả lời vắn tắt trên điện thoại rằng, chắc vì các vị có một vài mâu thuẫn cá nhân nào đó, trong phương pháp hành đạo. Có dịp sẽ trò chuyện sau. Bây giờ không tiện.
“Ðiều mà Phật tử thắc mắc, chúng tôi thấy, đã được cụ thể qua quan điểm của anh Trần Quang Thuận và Bùi Ngọc Ðường. Hai anh hồi cuối tháng 6 và đầu tháng 7 năm 2007; anh Trần Quang Thuận chê trách Hòa Thượng Quảng Ðộ. Bùi Ngọc Ðường ngoài những lời lẽ như anh Thuận; Bùi Ngọc Ðường còn thêm chê bai Giáo hội. Sau hết Bùi Ngọc Ðường khuyên chúng tôi từ chức Chánh thư ký Viện Tăng thống để nghỉ ngơi, giống hệt như lời Thượng tướng Công an Nguyễn Văn Hưởng đã khuyên Ðức Tăng Thống thôi việc, nghỉ ngơi. Giọng điệu hai anh có vẻ như muốn thỏa hiệp, để được sinh hoạt, ý tưởng nầy còn được thấy rõ qua nhóm Thân Hữu Già Lam.
“ 3- Chúng tôi được biết, ở Tu Viện Quảng Hương Già Lam; cách đây một năm, đã hình thành một nhóm, có tên gọi ”Thân Hữu Già Lam”. Thành viên khoảng trên dưới 40 vị gồm các thành phần Tu sĩ, Cư sĩ, Cư sĩ tu xuất. Các vị có mặt trong nước, ngoài nước khắp các châu lục. Các vị sinh hoạt dưới dạng Tăng già, chưa dám đứng hẳn vào Gíao hội Phật giáo Việt Nam năm 1981. Các vị quyên góp tiền gây quĩ xây dựng Ðại Học, Thư Viện, Hội Trường, làm Văn Hóa Giáo Dục Phật Giáo. Ðứng đầu nhóm có GS TS Lê Mạnh Thát, và học giả Thượng Tọa Thích Tuệ Sĩ. Cả hai vị đều đã có một quá khứ hào quang sáng chói, được người dân miền nam Việt Nam vinh danh “người về từ cõi chết”. Có điều lạ là, hồi cuối tháng 7/2007, Hòa Thượng Thích Ðức Chơn, về Qui Lai dự lễ Húy nhật Thân mẫu. Hòa Thượng có ghé chùa Báo Quốc thăm, chúng tôi có hỏi Hòa thượng về nhóm “Thân Hữu Già Lam”. Hòa thượng có vẻ ngạc nhiên và bảo, tôi thực sự không hay biết gì về việc này, làm vậy sao được.
“Nhóm ”Thân Hữu Già Lam” phần đông, đang là thành viên chủ chốt của GHPGVNTN trong nước và hải ngoại. Nay vì một vài ý kiến bất đồng nào đó mà xây lưng lại với Giáo hội và vận động người khác chống lại Giáo hội, cô lập hai vị Hòa thượng đang lãnh đạo Giáo hội thì chẳng hay ho gì! Mà ai lại làm vậy bao giờ. Những mâu thuẫn nội bộ trong sinh hoạt là chuyện bình thường. Cái gì còn có đó, vai trò phục vụ đạo pháp dân tộc của các vị còn kia, đã mất mát gì đâu mà vội vàng, đôi khi bất đạt, còn gây tổn thương lớn cho tập thể, tổ chức Giáo hội.
“Chúng tôi có đọc nội dung biên bản cuộc họp của các vị ”Thân Hữu Già Lam” ngày 23/8/2006, qua hệ thống điện thoại có nhiều người tham dự, từ Việt Nam, Úc, Canada, Mỹ,... Họ tổ chức cuộc họp nầy đã hơn một năm nay, và hiện nay đang hoạt động tích cực. Phật đản PL: 2551 vừa qua, vùng nam California, những vị thuộc nhóm “Thân Hữu Già Lam” đã không tuyên đọc Thông điệp của Ðức Tăng Thống Ðệ Tứ GHPGVNTN khi cử hành lễ Phật Ðản”.
Hỏi Thưa Ông, vậy nội dung chính yếu của Giáo Chỉ số 9 là gì? Trong Giáo Chỉ Số 9 có điểm gì đặc biệt liên quan đến Phật Giáo VNTN tại Úc và Tân Tây Lan?
Ô. VVA : Như đã nói ở trên, Giáo chỉ số 9 là “ biện pháp tự vệ cùng tiên liệu đối phó với tình hình” thông qua 4 nhận định về hiện trạng cấp thiết và nguy biến trước cảnh “trong đánh ra ngoài đánh vào” hoặc “nội ma ngoại chướng” của Giáo hội. Biện pháp thi hành là thiết lập Văn Phòng 2 Viện Hoá Ðạo, mà nhiệm vụ được quy định tại Ðiều 2 của Giáo chỉ số 9 là : “Văn phòng II Viện Hóa Ðạo đại diện cho Viện Hóa Ðạo tại hải ngoại để truyền đạt chủ trương, đường lối và hoạt động của Giáo hội trong nước thông qua các cơ sở của Giáo hội ở hải ngoại, các cộng đồng Phật giáo và cộng đồng Người Việt hải ngoại nói riêng, và trong cộng đồng thế giới nói chung”.
Ở vào tình trạng Giáo hội trong nước bị nhà cầm quyền Cộng sản khủng bố toàn triệt không còn cách hoạt động dù là tối thiểu, thì nhiệm vụ của Văn phòng 2 được quy định theo Ðiều 4: “Văn phòng II Viện Hóa Ðạo nối tiếp nhiệm vụ và hoạt động của Giáo hội gặp lúc Viện Hóa Ðạo trong nước bị đàn áp không thể hoạt động. Mọi hoạt động của Văn phòng II Viện Hóa Ðạo dựa trên cơ sở lập trường và đường hướng quy định trong bản Hiến chương GHPGVNTN được Ðại hội Khoáng đại kỳ V ngày 12.12.1973 tu chính, và tuân thủ lập trường biểu hiện qua các văn kiện, thông điệp, tuyên cáo, kêu gọi do Giáo hội trong nước công bố từ năm 1992 đến nay”.
Ðiều cần nói là Văn Phòng 2 Viện Hoá Ðạo vốn đã hiện hữu từ năm 1992 nhưng trực thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ chiếu theo Quyết Ðịnh số 27-VPLV/VHÐ do Hoà thượng Thích Huyền Quang, Quyền Viện trưởng Viện Hóa Ðạo, ban hành ngày 10.12.1992. Nay theo Giáo chỉ số 9 do Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành ngày 8.9.2007, thì Văn phòng 2 Viện Hoá Ðạo chiếu theo Ðiều 3: “Văn phòng II Viện Hóa Ðạo trực thuộc sự chỉ đạo và điều hành của Viện trưởng Viện Hóa Ðạo trong nước. Thành viên Văn phòng II Viện Hóa Ðạo do Viện trưởng Viện Hóa Ðạo thỉnh tuyển và chỉ định; tùy theo nhu cầu, hoàn cảnh, các thành viên có thể được bổ sung, hoán chuyển hay thay đổi”.
Như thế, Giáo chỉ số 9 ban hành việc thiết lập Văn Phòng 2 Viện Hoá Ðạo theo cơ cấu mới, nên không đề cập gì đến Giáo hội các châu cũng như Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất tại Úc và Tân Tây Lan.
Hỏi: Quý vị lãnh đạo Phật Giáo, Phật tử, cũng như người Việt nói chung tại VN cũng như hải ngoại, đã có những phản ứng gì đối với Giáo Chỉ số 9?
Ô V V Ái: Tất cả chư Tôn đức Tăng Ni và Phật tử trung kiên với đường lối, lập trường cố hữu của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất dưới sự lãnh đạo tối cao của Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang và Ðại lão Hoà thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng Viện Hoá Ðạo, đều có phản ứng duy nhất : Tán thán và khâm tuân Giáo chỉ số 9 do Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành. Tán thán vì nhận định rằng đối tượng của Giáo chỉ số 9 là Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam. Một nhà cầm quyền theo chủ nghĩa ngoại lai Mác - Lênin nên thi hành chủ trương tiêu diệt Phật giáo nói riêng và tôn giáo nói chung. Ðồng thời tán thán Giáo chỉ số 9 đã cứu nguy Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
Nếu không có Giáo chỉ số 9, thì ngày nay Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã bị nhà cầm quyền Cộng sản nuốt chửng, như lời Giáo chỉ số 9 nhận định, thông qua “ một số chư Tăng, Phật tử rời bỏ con đường cao rộng của Chánh pháp, đem thân phục vụ thế quyền làm biến tướng Bát chánh đạo và làm nghiêng ngửa Giáo hội ” và “ một số phần tử cơ hội trong cộng đồng Phật giáo hải ngoại tiếp tay gây phân hóa, tạo ly gián, biến tướng chủ trương, đường hướng sinh hoạt của GHPGVNTN Hải ngoại, âm mưu dập tắt tiếng nói của Giáo hội trên địa bàn quốc tế ”.
Phản ứng mạnh mẽ nhất có tính đồng thuận ủng hộ GHPGVNTN đến từ Cộng đồng Người Việt Hải ngoại. Sự lên tiếng đầu tiên là “Tuyên Cáo” ngày 21.11.2007 “ Xác định lập trường ủng hộ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất do nhị vị Hòa thượng Huyền Quang và Quảng Ðộ lãnh đạo cùng các cơ cấu trực thuộc Giáo Hội ” và “ Kêu gọi đồng hương đề cao cảnh giác trước những âm mưu xâm nhập và khuynh đảo, gây mâu thuẫn tôn giáo trong Cộng đồng người Việt hải ngoại của CSVN ”. Tuyên cáo này do Cộng đồng Người Việt Tự do Liên bang Úc châu công bố với các chữ ký của Chủ tịch Liên bang, Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến, Chủ tịch Tiểu bang NSW, Võ Trí Dũng, Chủ tịch Tiểu bang VIC, Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch Tiểu bang QLD, Bùi Trọng Cường, Chủ tịch Tiểu bang Nam Úc, Ðoàn Công Chánh Phú Lộc, Chủ tịch Tiểu bang ACT, Lê Công, Chủ tịch Tiểu bang Bắc Úc, Lê Tấn Thiện, Chủ tịch Tiểu bang Wollongong, Trần Hương Thuỷ, và Chủ tịch Tiểu bang Tây Úc, Phạm Lê Hoàng Nam.
“Tuyên cáo của Ủy Ban Phối Hợp Ðấu Tranh Yểm Trợ Quốc Nội vùng Ðông Hoa Kỳ ngày 1.12.2007: Xác định lập trường ủng hộ GHPGVNTN do nhị vị Ðại Lão Hòa Thượng Huyền Quang và Quảng Ðộ lãnh đạo cùng các cơ cấu trực thuộc Giáo Hội, ủng hộ Giáo chỉ số 9 của Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành ngày 8.9.20076 cũng như thành quả của Ðại hội Bất thường của GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ tổ chức ở chùa Bửu Môn, thành phố Port Arthur ngày 10.11.2007 ”.
Tiếp đến là “Bản Lên Tiếng chung” của Cộng Ðồng Việt Nam tại Nam California, Hoa Kỳ, về sự tái cấu trúc (theo Giáo chỉ số 9 của Ðức Ðệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang) và công cuộc đấu tranh cho Ðạo pháp và Dân tộc của GHPGVNTN dưới sự lãnh đạo của Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang và Ðại lão Hòa thượng Thích Quảng Ðộ. Bản Lên tiếng chung này đã được 24 đoàn thể, đảng phái, tổ chức tại California, Hoa Kỳ, đồng ký tên và công bố hôm 27.12.2007.
Ngoài ra, sự kiện mới mẻ chưa hề xẩy ra trước đây, là sự lên tiếng tự phát của hàng loạt bài tố cáo những phần tử cơ hội trong cộng đồng Phật giáo hải ngoại ẩn nấp dưới nhiều danh xưng, như nhóm Về Nguồn, nhóm Thân hữu Già Lam, nhóm Tăng Ni Hải ngoại, v.v... Các loạt bài này rộng rãi tung lên mạng lưới Internet, các Trang Nhà hay thông qua các buổi hội luận Paltalk. Ðây chính là phản ứng lành mạnh và có ý thức của quần chúng đông đảo trong Cộng đồng Người Việt Tị nạn Cộng sản.
Trong nội bộ Giáo hội, thì Ðại hội Bất thường của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ tổ chức tại Chùa Bửu Môn ở thành phố Port Arthur, bang Texas Hoa Kỳ, ngày 10.11.2007, với 89 đơn vị thuộc các Hội đồng, các Tổng vụ và các Miền của Giáo hội trên toàn quốc Hoa Kỳ bao gồm 108 Hòa thượng, Thượng tọa, Ðại đức Tăng Ni, và Cư sĩ đại biểu đã thể hiện sâu xa tinh thần “Vọng hướng Giáo hội Mẹ” với Ý thức Giải nguy hiện trạng nội ma ngoại chướng đang phân hóa cộng đồng dân tộc và cộng đồng Phật giáo. Ðại hội đồng thanh quyết nghị triệt để khâm tuân Giáo chỉ số 9 của Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang.
Ðiều trọng yếu là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ là chiếc nôi đón nhận sự ra đời của Văn phòng 2 Viện Hoá Ðạo năm 1992 và nay tiếp tục bảo toàn Văn phòng 2 Viện Hoá Ðạo theo cơ chế mới trong công cuộc giải trừ Quốc nạn và Pháp nạn.
Hiển nhiên cũng có những phản ứng chống lại Giáo chỉ số 9 đến từ một số chư Tăng và Cư sĩ vốn có chân hoặc có chức vụ trước kia trong GHPGVNTN Hải ngoại. Tôi dùng chữ “ trước kia ”, là vì họ không còn ở trong GHPGVNTN nữa. Dù rằng họ tiếp tục tuyên bố họ thống thuộc GHPGVNTN, tôn kính hai ngài lãnh đạo tối cao là Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang và Ðại lão Hoà thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng Viện Hoá Ðạo; nhưng lại xác nhận là “họ không khâm tuân Giáo chỉ số 9 ”. Tuyên bố như vậy thì khác gì một công dân Úc nào đó nói rằng tôi tôn kính Thủ tướng Úc nhưng tôi không chấp nhận luật pháp và Hiến pháp Úc Châu?! Những cá nhân nào, dù là Tăng, dù là Cư sĩ hoặc nhân danh Giáo hội một châu hay một quốc gia nào ở hải ngoại tuyên bố như trên, là tự họ đặt họ ra ngoài khuôn khổ của GHPGVNTN. Một Giáo hội dân lập và lịch sử như GHPGVNTN cũng không thể chấp nhận trong hàng ngũ mình những thành viên vô kỷ luật và đi sai đường hướng, lập trường của Giáo hội.
Hỏi: Thưa Ông, tại sao có những vị chống Giáo chỉ số 9, nhưng vẫn tự đặt họ vào trong khuôn khổ của GHPGVNTN, hơn nữa còn tôn kính Ðức Tăng thống và Ðại lão Hoà thượng Viện trưởng Viện Hoá Ðạo?
Ô. VVA: Dễ hiểu thôi, uy tín của hai ngài lãnh đạo GHPGVNTN rất lớn, trong lòng quần chúng Phật tử trong và ngoài nước cũng như trong chính giới và công luận quốc tế. Mặt khác GHPGVNTN là giáo hội bất khuất không bái lạy chế độ Cộng sản, lại còn kiên cường đấu tranh cho tự do tôn giáo, nhân quyền và dân chủ suốt 33 năm qua, nên được mọi tầng lớp nhân dân và các tôn giáo bạn vị nể. Những người nói trên đây đang sống giữa Cộng đồng Người Việt Tị nạn Cộng sản và thụ hưởng sự cúng dường của đàn na tín thí. Do đó, họ phải dựa hơi vào GHPGVNTN để được an toàn và phát triển chùa viện của họ, mong tránh việc tẩy chay của đồng bào thuộc phe dân tộc, dù lập trường họ đã đổi thay và họ chủ trương thủ tiêu tranh đấu. Cho nên vấn đề chống Cộng của họ chỉ là việc màu mè. Ví du, bản thân tôi từng chứng kiến cho thấy sự màu mè này, 33 năm trước đây tôi đến gặp một nhà sư ở Paris mong cầu sư đứng lên đấu tranh giải nguy cho Giáo hội trong nước. Thời ấy ông đang phục vụ cho Sư Ông Nhất Hạnh. Sư trả lời với tôi rằng: “Tôi nay chỉ lo việc đạo thôi, không muốn dính gì đến việc thế sự ”. Thế rồi một vài năm sau, phong trào Người Vượt Biển dồn dập đến Pháp. Ða số là Phật tử không chấp nhận chế độ độc tài toàn trị. Thời ấy Paris chỉ có 2 ngôi chùa, một ngôi chùa tuyên bố không làm chính trị, trong nghĩa không tham gia đấu tranh cho nhân quyền và tự do tôn giáo, nên bị đa số quần chúng Phật tử lãnh đạm không đến sinh hoạt. Nhân đấy mà vị sư tôi vừa nói bỗng nhảy ra hoạt động hăng hái rồi trở thành vị sư “ đệ nhất chống Cộng ” ở Paris. Hiển nhiên là quần chúng Phật tử đã đông đảo đến sinh hoạt và ủng hộ xây dựng ngôi chùa của vị sư này. Chùa phát triển lớn vào bậc nhất, nhưng nay vị sư cũng dần dà “đấu tranh” theo lối xuân thu nhị kỳ, dần dà trở về vị trí của câu ông đáp lời mời gọi của tôi 33 năm trước.
Những người chống Giáo chỉ số 9 là ai? Họ gồm có: 8 vị Hoà thượng ở Hoa Kỳ vừa họp Ðại hội để ly khai GHPGVNTN và cho thành lập tổ chức mới mang tên “Cộng đồng Phật giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ ”; tại Canada có tổ chức của Thượng toạ Thích Bổn Ðạt - Thích Tâm Hoà; tại Úc có một số chư Tăng do Thượng toạ Thích Quảng Ba bảo lãnh sang Úc, tập trung tại một ngôi chùa ở ngoại ô Sydney. Công tác của nhóm nhà sư này là ngày ngày tung qua nhiều địa chỉ Email lên mạng Internet phổ biến các tài liệu giả, các bài nặc danh đánh phá GHPGVNTN, bất kính với hàng lãnh đạo Giáo hội và tập trung chĩa mũi dùi mạ lỵ và vu khống Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế hòng gây hoang mang và ly gián trong Cộng đồng đấu tranh của Người Việt nước ngoài.
Tại sao tuyên bố mình vẫn là thành viên GHPGVNTN, lại thành lập tổ chức có danh xưng khác? Câu hỏi có thể tìm thấy ở các thành viên được trọng vọng trong tổ chức “ Cộng đồng Phật giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ ” thường đi đi về về Việt Nam và đã liên hệ với nhà cầm quyền Cộng sản, như 3 Hoà thượng Thích Giác Nhiên, Thích Minh Tuyên, Thích Phước Thuận và hai Cư sĩ Bùi Ngọc Ðường, Trần Quang Thuận. Là người dân chủ, tôi tôn trọng sự chọn lựa chính trị của 5 vị này, họ có toàn quyền theo hay không theo, liên hệ hay không liên hệ với chế độ Cộng sản. Tuy nhiên tôi đòi hỏi ở họ sự lương thiện trí thức. Hãy công khai nói lên chính kiến của mình, hãy mở cuộc tranh luận ý kiến, thay vì ẩn nấp vào các sự kiện thuần tuý Phật giáo để trí trá viết hay cho viết hàng chục bài nặc danh chửi bới hồ đồ, vu cáo trắng trợn thông qua cái gọi là nhóm Tăng Ni Hải Ngoại. Có tranh luận mới làm sáng tỏ vấn đề, và biết đâu họ không khai thị cho người khác bước theo con đường thoả hiệp Cộng sản của họ, nếu họ có lý và có chiến lược phát huy đạo Phật Việt Nam dưới mái nhà tù Cộng sản?
Sở dĩ chúng tôi không trả lời các sự đánh phá và bôi nhọ này, đặc biệt đến từ các E.mail của ngôi chùa ở Úc nói trên và nhóm Tăng Ni Hải ngoại, là vì hai lý do. Chúng tôi không trả lời cho những kẻ thiếu can đảm bảo vệ ý kiến họ khi không dám ký tên thật và địa chỉ thật dưới bài viết. Trả lời các bài viết nặc danh khác chi đối đáp với những cô hồn vất vưởng? Lý do thứ hai, là các bài viết ấy với lý luận hồ đồ, ngôn ngữ xỏ xiên, mà mục tiêu đánh phá y hệt các bài viết đăng trên các báo Công An, An Ninh Thế giới, Nhân Dân, Quân Ðội Nhân dân... của Ðảng Cộng sản đánh phá GHPGVNTN, Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang, Ðại lão Hoà thượng Thích Quảng Ðộ và tôi, Võ Văn Ái, mà chúng tôi đọc được qua hàng trăm bài từ 1977 đến nay. Hãy so chiếu ngôn ngữ, lý luận, mục tiêu của hai loại bài viết nặc danh này tất thấy ngay chúng phục vụ ai và chúng muốn gì. Chắc chắn là không phục vụ cho dân tộc và không muốn cho đạo Phật phát huy.
Hỏi : Ðược biết, Thượng Tọa Thích Quảng Ba là Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hoằng Pháp, và là Phó Hội Chủ Giáo Hội Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Úc Ðại Lợi-Tân Tây Lan. Ngoài ra, theo lời của chính Thượng Tọa TQB thì Thượng Tọa cũng còn giữ vai trò trong Phòng 2 Viện Hóa Ðạo GHPGVNTN. Nhưng trong Thông Cáo Báo Chí làm tại Paris ngày 17 tháng 3 năm 2008, Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế có đề cập đến một tài liệu giả mạo, trong đó xác nhận có nhiều tên tuổi [trích nguyên văn] “trong danh sách giả mạo gồm 52 Tăng Ni có nhiều vị không được Viện Hoá Ðạo trong nước công nhận, như trường hợp Thượng toạ Thích Quảng Ba là một”. Xin ông cho biết rõ lý do vì sao, Thượng Toạ Thích Quảng Ba lại không được Viện Hóa Ðạo trong nước công nhận?
Ô. VVA: Chiếu theo Quyết định số 38/VHÐ/QÐ/VT do Ðại lão Hoà thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng Viện Hoá Ðạo, ký ngày 9.3.2008 phê chuẩn thành viên nhân sự Hội Ðồng Giáo Phẩm và Hội Ðồng Ðiều Hành GHPGVNTNHN tại Úc châu và Tân Tây Lan, thì Thượng toạ Thích Quảng Ba không còn giữ một chức vụ gì cả.
Thượng toạ Thích Quảng Ba chưa bao giờ có tên hay giữ một vai trò gì trong Văn phòng 2 Viện Hoá Ðạo chiếu theo danh sách nhân sự Văn phòng 2 Viện Hoá Ðạo được Viện Hoá Ðạo hay Hội đồng Lưỡng Viện trong nước phê chuẩn.
Muốn được Viện Hoá Ðạo trong nước phê chuẩn cho một vị Tăng hay Cư sĩ vào một chức vụ thuộc GHPGVNTN, thì vị này phải là thành viên trung kiên của GHPGVNTN, đồng thời khâm tuân đường lối, lập trường của GHPGVNTN chiếu theo Hiến chương của GHPGVNTN, bản tu chính ngày 12.12.1973, và các văn kiện của Giáo hội do hàng lãnh đạo tối cao công bố từ sau năm 1975 đến nay, như các văn kiện của Ðức Cố Ðệ Tam Tăng thống, Ðức Ðệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang và Ðại lão Hoà thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng Viện Hoá Ðạo.
Hỏi: Trong phiên họp ngày 15-12-1999, LHQ đã chính thức thừa nhận Lễ Tam Hợp là Ðại lễ Phật Ðản LHQ, ngày lễ hội văn hóa tôn giáo thế giới. Vậy thưa Ông, Lễ Tam Hợp có nguồn gốc từ đâu? Ý nghĩa của Lễ Tam Hợp là gì? Nguyên nhân nào khiến LHQ lại chính thức thừa nhận Lễ Tam Hợp là Ðại Lễ Phật Ðản LHQ?
Ô. VVA : Trước hết xin giải thích chữ Tam hợp trong thành ngữ Lễ Phật Ðản Tam hợp. Ba ngày trọng đại trong cuộc đời Ðức Phật Thích Ca Mâu Ni là ngày sinh, ngày thành đạo và ngày nhập Niết Bàn (tức ngày viên tịch). Cả ba ngày này đều rơi vào ngày Trăng tròn. Ðại lễ ngày đản sinh hay khánh đản Ðức Phật, tiếng Phạn gọi Vesak, là ngày Rằm tháng Tư âm lịch, rơi vào tháng 5 dương lịch, được kết hợp với 2 ngày Rằm kia nên gọi là Tam hợp, tức hợp nhất 3 ngày Rằm trong cuộc đời viên mãn của Ðức Phật Thích Ca.
Có người đã nói sai rằng một vị sư người Mỹ đề xuất Liên Hiệp Quốc công nhận lễ Vesak như một đại lễ quốc tế.
Không phải thế, người đề nghị qua một dự thảo Nghị quyết “Công nhận quốc tế về ngày Lễ Vesak tại trụ sở Liên Hiệp Quốc và qua các văn phòng liên hệ (United Nations Day of Vesak)” (văn bản số A/54/L.59) do ông John De Saram, Ðại sứ nước Sri Lanka đệ trình trong phiên họp khoáng đại tại trụ sở LHQ ở New York ngày 15.12.1999. Ðại sứ Sri Lanka kêu gọi Hội đồng LHQ công nhận ngày Vesak là ngày thiêng liêng nhất của Phật giáo, và cho phép được công khai hành lễ tại trụ sở LHQ và các trung tâm LHQ trên thế giới. Ông cũng cho biết đại diện các nước Hy lạp, Mauritius, Na Uy và Thổ Nhĩ Kỳ hỗ trợ bản dự thảo này.
Ðại diện của nhiều quốc gia phát biểu hỗ trợ dự thảo Nghị Quyết trong phiên họp khoáng đại gồm có Thái Lan, Singapore, Bangladesh, Bhutan, Tây Ban Nha, Miến Ðiện, Nepal, Pakistan, Ấn Ðộ, Lesotho, Nicaragua, Hoa Kỳ.
Lời phát biểu hỗ trợ của Singapore rất có ý nghĩa khi bà Ðại sứ Christine Lee nói rằng “công nhận lễ Vesak là một việc làm thích hợp nhằm tôn vinh Ðức Phật. Ðây là một trong bốn ngày lễ chính tại Singapore là nơi một phần ba dân số là Phật tử”. Bà còn nhấn mạnh rằng dự thảo Nghị quyết phù hợp với Nghị quyết của Ðại hội đồng LHQ lấy năm 2000 làm năm quốc tế Văn hoá Hoà bình và thập kỷ 2001 - 2010 là thập kỷ quốc tế về Văn hoá Hoà bình cho Thiếu nhi toàn cầu. Dự thảo Nghị quyết này còn mở đường cho năm 2001 là Năm Ðối thoại giữa các nền văn minh”.
Ðại sứ Tây Ban Nha, ông Juan Luis Flores, thì phát biểu rằng nước ông là một thành viên hỗ trợ Dự thảo Nghị quyết, và tin rằng “LHQ là một nghị trường để các tôn giáo và các nền văn hoá lớn gặp gỡ và hội thoại”.
Ðại sứ Ấn Dộ, ông Kamalesh Sharma, nói rằng “Phật giáo tác động lớn lao vào các giá trị tâm linh, luân lý, đạo đức của thế giới, rất xứng đáng để Hội đồng LHQ công nhận và tôn vinh ngày Vesak. Lời dạy tinh tuý của Ðức Phật tác động lên đời sống hàng triệu người trên thế giới mang lại niềm hy vọng và giải thoát”.
Nghị quyết được chấp thuận thông qua trong phiên họp cùng ngày 15.12.1999.
Hỏi: Từ khi được LHQ chính thức công nhận cho đến nay, Ðại Lễ Phật Ðản LHQ đã được tổ chức như thế nào, ở đâu?
Ô. VVA : Năm đầu tiên, 2000, Ðại lễ Phật Ðản Tam hợp được chính thức tổ chức tại trụ sở LHQ ở New York. Sau đó tổ chức ở Mumbai (Ấn Ðộ), và 3 lần liên tục diễn ra ở Bangkok (Thái Lan).
Năm nay, 2008, Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam vì lý do tuyên truyền đăng cai xin tổ chức tại Việt Nam từ ngày 13 đến 17.5.2008 tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Ðình (Hà Nội).
Hỏi: Thưa Ông, chủ nghĩa cộng sản là một chủ nghĩa vô thần. Cộng sản với tôn giáo trái ngược nhau như nước với lửa. Thực tế lịch sử xuyên suốt thời gian ngót một thế kỷ qua cũng cho thấy, bất cứ nơi đâu có chế độ cộng sản, cũng có đàn áp dã man tôn giáo. Cụ thể, tại Việt Nam, kể từ khi chế độ CS được thiết lập tại Miền Bắc vào năm 1954, tại Miền Nam vào năm 1975, chế độ CS đã không ngừng đàn áp, khủng bố, sách nhiễu tôn giáo, trong đó có Phật Giáo. Như vậy, ngày 17/5/2007, khi bộ ngoại giao CSVN gửi công hàm số 241 xin chính phủ Thái và Ban Tổ Chức Quốc Tế, cho CSVN đăng cai Ðại Lễ Phật Ðản LHQ vào tháng 5 năm nay, thì cộng sản VN đã có âm mưu gì?
Ô. VVA: Như đã nói, việc nhà cầm quyền Hà Nội đăng cai tổ chức Ðại lễ Phật Ðản chỉ nhằm vào việc tuyên truyền cho chế độ độc tài toàn trị và độc đảng mà thôi. Mục đích nhằm che đậy chính sách đàn áp Giáo hội dân lập và lịch sử là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), phô trương cho các nước Âu Mỹ thấy rằng không có đàn áp tôn giáo tại Việt Nam hoặc đã có thay đổi trong chính sách tôn giáo tại Việt Nam.
Ai mà tin được sự kiện một chế độ vô thần, phi tôn giáo và đàn áp tôn giáo lại tôn vinh Ðức Phật nhân ngày Khánh đản? Tệ hơn, sao lại có sự kiện tôn vinh Ðức Phật, đồng thời với việc đàn áp GHPGVNTN? đàn áp 20 Ban Ðại diện GHPGVNTN tại các tỉnh thành miền Trung và miền Nam? Ðàn áp những Trưởng tử của Ngài, như hàng giáo phẩm Phật giáo và Phật giáo đồ trong nước, đặc biệt là Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang và Ðại lão Hoà thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng Viện Hoá Ðạo hiện đang bị quản chế khắt khe tại Tu viện Nguyên Thiều ở Bình Ðịnh, và Thanh Minh Thiền viện ở Saigon?
Sự thật là Sri Lanka đã phản đối việc đăng cai tổ chức của Việt Nam. Trên tờ Giác Ngộ số Xuân Mậu Tý của Giáo hội Phật giáo Nhà nước, Phóng viên hỏi Giáo sư Lê Mạnh Thát rằng: “Chúng ta có gặp phải sự phản đối nào trong quá trình vận động để trở thành nước đăng cai Ðại lễ Phật Ðản LHQ 2008?”
Ông Thát cho biết một vị sư đại diện Sri Lanka không đồng tình vì đặt vấn đề: “Việt Nam có phải là một đất nước Phật giáo không để có thể nhận được quyền đăng cai tổ chức Ðại lễ Phật Ðản LHQ 2008?”
Chắc chắn giáo sư Lê Mạnh Thát đã dựa vào “hào quang án tử hình năm xưa” để bênh vực cho Việt Nam Cộng sản được đăng cai. Ông Thát còn cầu cứu cả Hoa Kỳ để hỗ trợ cho luận điểm của ông khi khẳng định rằng: “Thống kê của Mỹ cho thấy rằng Việt Nam hiện có 60-70% là Phật tử. Như vậy rõ ràng Việt Nam xứng đáng được nhận quyền đăng cai này”.
Theo tin riêng tôi được biết, thì đang có sự lủng củng nội bộ trong Văn phòng Ban Thư ký Uỷ ban tổ chức Quốc tế (IOC). Văn phòng này được đặt vĩnh viễn tại trường Ðại học Mahachulalongkorn, Bangkok. Lý do là vì nhà cầm quyền Hà Nội xen lấn, áp đặt chính trị quá nhiều vào Ðại lễ Phật Ðản sắp tới gây bất mãn cho nhiều quốc gia thành viên trong Uỷ ban tổ chức Quốc tế Ðại lễ Phật đản (IOC), nhất là Nhật Bản. Cho nên, Ðại lễ Phật Ðản LHQ 2008 sẽ được cử hành song song tại Bangkok và Hà Nội, chứ không tổ chức duy nhất tại Hà Nội, như các năm trước tổ chức duy nhất tại New York (Hoa Kỳ), Mumbai (Ấn Ðộ) rồi Bangkok (Thái Lan).
Hỏi: Nhìn vào thành phần nhân sự, cơ cấu tổ chức cũng như mục tiêu của Ðại Lễ Phật Ðản LHQ năm nay tại VN, có gì đặc biệt chứng tỏ có CSVN đã chính trị hóa Ðại Hội, thưa Ông?
Ô. VVA: Theo cuộc họp báo ngày 27.11.2007 tại Hà Nội, thì Ông Nguyễn Thế Doanh, Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ làm Trưởng ban Ðiều phối Quốc gia Ðại lễ VESAK 2008 của Liên hợp quốc, tức nhà cầm quyền Cộng sản thống lĩnh tổ chức chứ không là Phật giáo, kể cả Phật giáo quốc doanh. Ông Doanh cho biết “Chủ trì các Tiểu ban Tuyên truyền, An ninh, Tài chính - Hậu cần (cho Ðại lễ Phật Ðản) là các cơ quan Nhà nước”. Trong khi ấy, theo Thông bạch Hướng dẫn tổ chức Ðại lễ Phật Ðản LHQ 2008 phát hành ngày 7.1.2008 của Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Nhà nước, thì Giáo hội Phật giáo Nhà nước chỉ đóng vai trò phụ thuộc: “Ban Thường Trực Hội đồng Trị sự GHPGVN hướng dẫn việc tổ chức Ðại Lễ Phật đản Liên Hiệp Quốc 2008”.
Cũng theo tuyên bố tại phiên họp liên tịch sáng ngày 10.3.2008 tại Saigon giữa Ban Ðiều phối quốc gia (Nhà cầm quyền Hà Nội), Thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Nhà nước và Thường trực Ủy ban Tổ chức quốc tế (IOC) nhằm đúc kết các công tác phối hợp và tổ chức Ðại lễ Phật đản LHQ 2008, thì có những điều sau đây cho thấy bàn tay Ðảng chính trị hoá Ðại lễ Phật đản:
Giáo sư Lê Mạnh Thát cho biết “các đề án tổng thể và chi tiết tổ chức đã được hoàn tất và đệ trình Chính phủ”. Nghĩa là việc tổ chức không nằm trong phạm vi Phật giáo, mà là nhà cầm quyền Cộng sản. Trong tư cách Trưởng Tiểu ban Lễ tân - Giao tế, Giáo sư Lê Mạnh Thát cho biết “sẽ phối hợp cùng Tăng Ni sinh Học viện Phật giáo Việt Nam tại Hà Nội và sinh viên Trung ương Ðoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh đảm trách việc tiếp đón và hướng dẫn khách trong thời gian tham dự Ðại lễ”. Nghĩa là việc gì Ðảng cũng nhúng tay vào. Theo số liệu Nhà nước cho biết thì số lượng Tăng Ni lên đến bốn chục nghìn, Phật tử thì hàng chục triệu, nhưng lại không đủ người đảm đang việc “tiếp và hướng dẫn khách” nhân dịp Ðại lễ Phật Ðản! Vì vậy mà phải nhờ Ðoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh đảm trách chăng? “Nhờ” hay theo lệnh Ðảng buộc phải chấp nhận?
Trong cuộc họp liên tịch nói trên, lủng củng trong việc tổ chức bắt đầu manh nha, nếu ta nghe lời phát biểu sau đây của HT. Thích Trí Quảng, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Nhà nước, Trưởng Tiểu ban Nội dung của Ðại lễ Phật Ðản:
“Hiện nay, Tiểu ban Nội dung do tôi làm Trưởng ban đã và đang tiến hành soạn thảo đề án tổng thể, các đề án chi tiết, các bài phát biểu liên quan đến Ðại lễ Phật đản và Hội thảo... Tất cả các văn kiện sẽ hoàn tất vào cuối tháng 3 trình Ban Ðiều phối Quốc gia (tức Nhà cầm quyền CS, chúng tôi chú) để thống nhất nội dung, trước khi được sử dụng. Riêng cá nhân tôi có những nhận xét như sau:
“Thái Lan là nước có kinh nghiệm tổ chức Ðại lễ Phật đản LHQ từ nhiều năm. Các khách mời tham dự được tăng cường sau mỗi năm. Việt Nam lần đầu tổ chức với số lượng 90 quốc gia là điều rất đáng mừng nhưng cũng rất lo ngại về các khâu tổ chức.
“Thế nhưng hiện nay, Ủy ban Tổ chức quốc tế, Ban Ðiều phối Quốc gia (tức Nhà cầm quyền CS, chúng tôi chú) và Gíao hội Phật giáo Việt Nam (tức Giáo hội Nhà nước, chúng tôi chú) vẫn chưa phối hợp nhịp nhàng. Có một số nhập nhằng giữa ba phía chưa được thống nhất nên công việc không thông lắm. Do đó chúng tôi đề nghị giữa Ban ÐPQG, IOC và GHPGVN phải phối hợp chặt chẽ, đoàn kết nhất trí trong điều phối công việc”.
Hỏi: Thưa Ông, quan điểm của GHPGVNTN về Ðại lễ Phật Ðản LHQ 2008 tại Hà Nội như thế nào?
Ô. VVA: Dù tổ chức ở bất cứ đâu hay tại quốc gia nào, Ðại lễ Phật Ðản phải do chư Tăng Ni, Phật tử của quốc gia ấy đứng ra đảm nhiệm và điều hành. Cũng thế, kỵ giỗ Ông Bà là trách nhiệm của con cháu. Chả lẽ ông Lý trưởng làng thôn, hay Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân lại đứng ra chủ trì cúng kiến thay con cái sao?!
Ðại lễ Phật Ðản là đại lễ tôn giáo, không thể để cho bất cứ tập đoàn chính trị nào thao túng để “buôn thần bán thánh”. Nền tảng của Lễ là tấm lòng thành.
Tập đoàn Cộng sản Việt Nam là những tên đồ tể tế sống hàng triệu người Việt trên bàn thờ Mác - Lênin - Staline thông qua cuộc chiến thừa sai với mục tiêu xích hoá con Rồng cháu Tiên, thông qua Cải cách Ruộng đất và Mậu Thân 68, thì làm sao có đủ tấc lòng thành để lễ bái Ðức Phật?
Ngoại trừ trước ngày Phật Ðản, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam công khai lên tiếng xin SÁM HỐI với toàn dân về sự thảm sát dân lành và khủng bố sĩ phu của đất nước, cam kết sẽ tôn trọng Nhân quyền cho 85 triệu người sống, Linh quyền cho hàng triệu người chết oan. Ðặc biệt phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, hoàn trả mọi tài sản và cơ sở mà Cộng sản đã cưỡng chiếm của Giáo hội sau năm 1975, và trả tự do cho tất cả tù nhân tôn giáo, tù nhân vì lương thức và tù nhân chính trị.
Hỏi: Những năm gần đây, nhìn vào những diễn biến của Phật Giáo tại VN, nhiều người lo ngại khi thấy có những nhân vật tên tuổi chống CS của thuở nào như thiền sư Lê Mạnh Thát, Thượng Tọa Thích Tuệ Sĩ... nay đã quy phục nhà nước, tham gia Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (do đảng CSVN giật dây). Nhóm Thân Hữu Già Lam thì cho rằng, sự quy phục này là “trá hàng VC để làm văn hóa, hoằng pháp”. Ông nghĩ sao về điều này? Liệu những nhà lãnh đạo tinh thần nói chung, Phật Giáo nói riêng, có cần phải trá hàng CS để làm văn hóa, hoằng pháp đạo giáo hay không, thưa Ông?
Ô. VVA: Chính trị thường trí trá. Vì chính trị mà có người lòn trôn. Nhưng tôn giáo thì không. Ðó là một lẽ. Lẽ khác, “trá hàng ” mà tuyên bố mình trá hàng thì ngu và dốt quá. Ðảng Cộng sản Việt Nam rất dốt về quản lý đất nước, rất bội bạc về nhân nghĩa, rất lưu manh về hứa hẹn, nhưng rất giỏi về tình báo và công an trị. Ở lĩnh vực này, Cộng sản giỏi vào bực thầy của “thiền sư Lê Mạnh Thát, Thượng tọa Thích Tuệ Sĩ... hay Nhóm Thân Hữu Già Lam”, thì làm sao các người này qua mặt được Cộng sản?!
Sống và chứng kiến bao nhiêu cảnh đổi dời lố lăng, như trường hợp một ông cựu Phó tổng thống Việt Nam Cộng hoà từng gào kêu “ Bắc tiến ” và “ giết tới tên Cộng sản cuối cùng”, nhưng nay y về nước xin quy hàng Cộng sản, thì có việc gì không thể xẩy ra nơi cõi Sa bà này? Thuật ngữ Phật giáo diễn tả sự đời ấy bằng hai chữ: Vô thường.
Phải là Thiền sư thật, Ðạo sư thật, phải là Bồ Tát thật, thì mới thoát ly khỏi vô thường.
Hỏi: Từ khi CSVN giật dây thành lập Giáo Hội Phật Giáo VN (GHPGVN), dư luận trong và ngoài nước vẫn coi GHPGVN là một tổ chức Phật giáo quốc doanh, tiếp tay CS. Tuy nhiên, Thượng Tọa Thích Quảng Ba thì lại cho rằng, GHPGVN đã có công duy trì Phật pháp, và nếu không có GHPGVN thì mấy chục năm qua, Phật giáo tại VN sẽ bị suy sụp hoàn toàn. Cụ thể là trong cuộc phỏng vấn của đài SBS do Ngọc Hân thực hiện, phát thanh ngày 28 tháng 5 năm 2007, Thượng Tọa Thích Quảng Ba nói [trích nguyên văn]: “Dù là chính quyền VN lập ra GHPGVN nhưng mà [CS] luôn luôn chèn ép, luôn luôn gây áp lực, luôn luôn gây khó khăn trong rất nhiều lãnh vực và lần lần bị tháo gỡ lần lần ra được lỏng lẻo hơn, được cởi mở hơn là nhờ cái sức tranh đấu của GHPGVNTN. Cho nên một giáo hội duy trì Phật pháp, một giáo hội chỉ trích chính quyền để cho chính quyền lỏng tay với Phật giáo nói chung. Ðây là một sự hợp tác không thành văn và không có văn bản, không có họp hội. Nếu không có PGVNTN thì dĩ nhiên GHPGVN cũng không được sinh hoạt tốt đẹp một cách tạm thời, tương đối như hiện nay. Còn nếu không có GHPGVN, chỉ có GHPGVNTN trong tù tội không thôi đó thì chùa chiền tăng ni phật tử trong mấy chục năm qua cũng đã suy sụp hoàn toàn và không có cái sinh hoạt gì gọi là phật giáo hết.” [hết trích]. Thưa Ông nghĩ sao về luận điệu này?
Ô. VVA: Quý báo dùng hai chữ “luận điệu ” là đã gói ghém hết nội dung tinh thần của người phát biểu. Thượng toạ Thích Quảng Ba có quyền nhận định như trên trong tư cách cá nhân, nhưng ông không đại biểu cho lập trường của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
Ở trên, quý báo nói rằng: “dư luận trong và ngoài nước vẫn coi Gíao hội Phật giáo Việt Nam là một tổ chức Phật giáo quốc doanh, tiếp tay Cộng sản ”.
Ðây không chỉ là dư luận mà là một thực tại.
Ông Ðỗ Trung Hiếu, một cán bộ tôn giáo cao cấp của Ðảng Cộng sản, được các ông Xuân Thủy rồi Nguyễn Văn Linh và Trần Quốc Hoàn trực tiếp giao phó nhiệm vụ “thống nhất Phật giáo” đầu năm 1979 với chức Chính ủy của Ðoàn Công tác thống nhất Phật giáo Việt Nam, mà thành quả đưa tới sự ra đời của Giáo hội Phật giáo Việt Nam (Giáo hội Nhà nước) ngày 4 tháng 11 năm 1981 tại Hà Nội.
Sau này vì hối hận, ông viết tài liệu “Thống nhất Phật giáo” 50 trang đánh máy, khổ A4. Ông Hiếu viết xong và đề ngày “Phật Ðản 2538, ngày 15.4 Giáp Tuất (25.5.1994)”. Tài liệu tiết lộ tất cả sự thật của cái gọi là Giáo hội Phật giáo Việt Nam (xem toàn văn trên tạp chí Quê Mẹ số 133, Paris, 1995).
Qua tập tài liệu, ông Ðỗ Trung Hiếu cho biết chi tiết tên tuổi từ các vị lãnh đạo Ðảng đến hàng giáo phẩm cao cấp Phật giáo, theo hoặc chống, trong quá trình thống nhất Phật giáo do Ðảng chủ trương sau ngày cưỡng chiếm miền Nam năm 1975.
Chủ trương của Trung ương Ðảng và Ban Dân vận Trung ương về vấn đề thống nhất Phật giáo là:
“Nội dung đề án là biến hoàn toàn Phật giáo Việt Nam thành một hội đoàn quần chúng. Còn thấp hơn hội đoàn, vì chỉ có Tăng, Ni, không có Phật tử ; chỉ có tổ chức bên trên không có tổ chức bên dưới, tên gọi là Hội Phật giáo Việt Nam (...)Nội dung hoạt động là lo việc cúng bái chùa chiền, không có hoạt động gì liên quan tới quần chúng và xã hội (...)Lấy chùa làm cơ sở chứ không phải lấy quần chúng Phật tử làm đơn vị của tổ chức Giáo hội”.
Ông Hiếu nhận định về sự thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam (Nhà nước) tại chùa Quán Sứ, Hà Nội, ngày 4.11.1981, như sau:
“Thực sự đại biểu là giữa Phật giáo của ta và GHPGVNTN. Ban Vận động Thống nhất Phật giáo Việt Nam đều là đại biểu dự Ðại hội, trong đó đại biểu của ta đa số. Chín tổ chức và hệ phái Phật giáo, GHPGVNTN là một, còn lại tám với những danh nghĩa khác nhau, nhưng tất cả đều hoặc là ta hoặc là chịu sự lãnh đạo của Ðảng”. (...)“Cuộc thống nhất Phật giáo lần này bên ngoài do các hòa thượng gánh vác, nhưng bên trong bàn tay đảng Cộng sản Việt Nam xuyên suốt quá trình thống nhất để nắm và biến tướng Phật giáo Việt Nam trở thành một TỔ CHỨC BÙ NHÌN CỦA ÐẢNG (chúng tôi nhấn mạnh)”.
(...)“Việc thống nhất Phật giáo Việt Nam theo tôi biết, Ðảng chủ trương thống nhất Phật giáo của ta với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) khối Ấn Quang. Phật giáo của ta là Hội Phật giáo Thống nhất Việt Nam (HPGTNVN) và Ban Liên lạc Phật giáo Yêu nước (BLLPGYN) ở miền Nam. Ở miền Bắc, phật tử đã vào các đoàn thể quần chúng hết rồi, chỉ còn những cụ già đi lễ bái ở chùa ngày rằm, mồng một, theo tục lệ cổ truyền. Sư tiêu biểu thật hiếm. Cụ Trí Ðộ đã luống tuổi, quanh đi quẩn lại vẫn cụ Phạm Thế Long, nhưng khả năng đức độ của cụ ảnh hưởng trong nước và quốc tế hạn chế. BLLPGYN có khá hơn một tí. Cụ Minh Nguyệt (đảng viên cộng sản, theo ô. Hiếu) có thành tích ở tù 15 năm Côn Ðảo, cụ Thiện Hào (đảng viên cộng sản, theo ô. Hiếu) có thành tích đi kháng chiến, nhưng điều phật tử cần ở nhà Sư, cả hai cụ đều hạn chế.
“GHPGVNTN khối Ấn Quang là một tổ chức tôn giáo và tổ chức quần chúng mang tính xã hội chính trị có màu sắc dân tộc, thu hút đông đảo quần chúng và có uy tín trên thế giới, nhiều nhà sư tài giỏi. Nếu thống nhất theo Kiến nghị của cụ Ðôn Hậu, có nghĩa là giải thể BLLPGYN, sát nhập HPGTNVN vào GHPGVNTN và chịu sự lãnh đạo của họ. Như thế GHPGVNTN phát triển ra toàn lãnh thổ Việt Nam chứ không chỉ ở miền Nam như trước năm 1975.
“Quan trọng là Ðảng không bao giờ lãnh đạo được GHPGVNTN, mà ngược lại GHPGVNTN trở thành một tổ chức tôn giáo rộng lớn có đông đảo quần chúng, là một tổ chức có áp lực chính trị thường trực với Ðảng và chính phủ Việt Nam.
“Thống nhất theo dự án của ban Tôn giáo chính phủ chưa ổn lắm, vì chung qui cũng đưa các cụ ở HPGTNVN và BLLPGYN xách cặp cho GHPGVNTN mà thôi”.
Ðọc xong các tiết lộ của ông Ðỗ Trung Hiếu trên đây, mà còn nghĩ rằng Giáo hội Phật giáo Việt Nam (tức Giáo hội Nhà nước) có thể đóng một vai trò nào đó cho nền Phật giáo dân tộc ngoài vai trò tay sai chính trị, khuyển mã cho Ðảng, thì chỉ có thể phát xuất từ hai loại người : Một là ngây thơ, hai là cò mồi cho Cộng sản. Xin nói ngay tôi không chụp mũ cho ai cả. Vì rằng, đối với tôi và thực tế lịch sử đã minh chứng, là có những người không là đảng viên Cộng sản, nhưng ăn nói, suy nghĩ hay hành động lại phục vụ cho Cộng sản còn hơn đảng viên Cộng sản. Chỉ là vấn đề trí tuệ.
Cần nói thêm rằng, vì viết tài liệu nói trên mà ông Ðỗ Trung Hiếu bị 18 tháng tù giam tại trại Xuân Lộc.
Hỏi: Cũng trong buổi phỏng vấn đó của đài SBS, Thượng Tọa Thích Quảng Ba còn kêu gọi, [trích nguyên văn]: “Tăng ni phật tử hải ngoại dù là giáo hội nào hay không giáo hội nào, cũng luôn luôn yểm trợ những sinh hoạt của Phật giáo trong nước cho dù là sinh hoạt đó cuả Giáo Hội Thống Nhất điều hành hay là GHPGVN điều hành” [hết trích]. Thưa Ông, lời kêu gọi này nguy hiểm ở chỗ nào?
Ô VVA: Nguy hiểm ở sự ba phải và nhập nhằng trong một Cộng đồng Người Việt Tị nạn vốn rất minh bạch về luận điểm dân tộc và tôn giáo trước chế độ độc tài toàn trị gian manh, phi tôn giáo, chống tôn giáo và chống con người.
Chân thành cảm ơn thì giờ quý báu cùng tâm huyết của Ông.
SAIGON - TIMES

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2008

Thông Điệp Phật Đản 2552

Thông điệp Phật Đản 2552 của Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang và Thông bạch Phật Đản 2552 của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN

2008-05-06 PTTPGQT


PARIS, ngày 6.5.2008 (PTTPGQT) - Từ Tu viện Nguyên Thiều, tỉnh Bình Định, Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), vừa cho gửi đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế tại Paris để phổ biến Thông Điệp Phật Đản 2552 - 2008.

Đức Tăng thống hiệp cùng với hàng trăm triệu tín đồ trên thế giới hân hoan chào đón Đức Thích Ca ra đời. Ngài kêu gọi chư Tôn đức Tăng Ni và đồng bào Phật tử Việt Nam trong hay ngoài nước “rước Phật vào tâm trí” để “cùng phát tâm truyền đạt giáo lý cứu khổ trừ nguy của đức Thế tôn ra khắp mọi nơi và trên quê hương ; chí thành trải rộng con đường vạn lý của Bồ tát hạnh để trang nghiêm thế giới và hòa hợp chúng sinh”. Bởi vì : “Ba ngàn năm Phật giáo thế giới, hai ngàn năm lịch sử Phật giáo Việt Nam, là lịch sử chưa bao giờ chấm dứt trong công cuộc giải thoát giác ngộ cho quần sanh, cứu khổ trừ nguy cho nhân dân và đất nước, thức tỉnh Phật tính trong lòng người và dìu dắt chúng sinh lên ngôi Phật. Phật giáo là sự đối diện chứ không quay lưng với xã hội, Phật giáo dấn thân vào nơi tham tàn, loạn tưởng của xã hội để tịnh độ hoá nhân gian”.

Nhắc nhở tầm quan trọng của Ngày Đức Phật ra đời cứu khổ quần sinh, mà tám năm qua gần hai trăm quốc gia trên thế giới thông qua tổ chức LHQ đã công nhận như Ngày Tâm linh, Ngày của nền Văn minh Trí tuệ, Đức Tăng thống đưa ra một số trích đoạn của LHQ tôn vinh Đức Phật thông qua ba Thông điệp Phật Đản LHQ vào các năm 2003, 2005, 2007.

Nhắc nhở sự ra đời cứu khổ và trừ diệt vô minh cho nhân loại, hẳn nhiên không thể không ngó ngàng tới đời sống của 85 triệu người dân Việt. Nên Đức Tăng thống Thích Huyền Quang đưa ra nhận định : “Kinh tế Việt Nam có chiều phát triển. Nhưng chênh lệch giàu nghèo ngày càng đào sâu thăm thẳm. Không chênh lệch giữa quốc dân, mà chênh lệch giữa giới quan lại và quần chúng, gây ra cảnh “nước giàu dân nghèo” mâu thuẫn với các khẩu hiệu Nhà nước đề cao”.

Mặt khác, “Về đường tinh thần, mọi tự do cơ bản bị chà đạp, nên tôn giáo không phát triển, tệ nạn xã hội hoành hành và gia tăng. Việc giải thoát giác ngộ không thể xây dựng trên sự nghèo đói và thiếu tự do. Nay lại thêm chuyện lãnh thổ bị xâm lấn khiến lòng người ưu tư khắc khoải. Hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa đang trong cơn hấp hối, mà các nhà lãnh đạo đất nước làm ngơ. Không như thưở trước, dưới các triều Đinh, Lê, rồi Lý, Trần, Lê, từ vua quan, bậc Cao tăng và Phật tử cho đến toàn dân đều một lòng giữ nước. Vì giữ nước mới có đất nuôi dân. Vì giữ dân nên thăng hoa tinh thần và đạo lý làm nên văn hiến nước nhà”.

Đức Tăng thống Thích Huyền Quang kêu gọi : “Người Phật tử bồi đắp tâm linh bao nhiêu cho tiến trình giải thoát giác ngộ, thì càng bảo vệ lãnh thổ bấy nhiêu cho chủ quyền của nòi giống tự do thoát ly nô lệ”. Vì “Chánh pháp không thể nở hoa nơi giang sơn nô lệ, chúng sinh không thể an lạc nơi áp bức, đói nghèo. Bản hoài xuất thế của chư Phật là xuất hiện nơi trần thế để cứu độ muôn loài”.

Cho nên “Đồng bào Phật tử trên khắp năm châu càng rạng rỡ bao nhiêu thì càng chiếu rọi trở về nơi quê hương cho nước Việt sớm huy hoàng. (...) Xin chư liệt vị hãy hóa thân vào nền văn minh của trí tuệ Bát Nhã, làm bản tâm cho bậc nhân đức cứu nguy đất nước và loài người”.

Đồng thời với Thông Điệp Phật Đản của Đức Tăng thống, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ gửi bức Thông bạch Phật Đản đến Chư tôn Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni thuộc Hội đồng Lưỡng Viện, Hội Đồng Điều Hành Văn phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ và các Châu lục, Ban Đại diện GHPGVNTN các miền, các tỉnh thành, Ban Hướng dẫn Gia Đình Phật tử các miền, các tỉnh thành và Phật tử các giới trong và ngoài nước.

Thông bạch Phật Đản của Viện Hoá Đạo là chỉ thị về “các Phật sự thực hiện trong mùa Phật Đản tuỳ theo hoàn cảnh và mức độ đàn áp của từng địa phương” trong nước.

Hòa thượng Thích Quảng Độ lưu ý rằng : “Đức Phật Thích Ca xuất hiện ở thế gian không phải vì mục đích ngự trị thế gian mà chính là để cứu giúp thế gian, đưa mọi loài chúng sanh ra khỏi ngôi nhà thế gian đang bừng cháy”.

Nhân Đại lễ Phật Đản, Hoà thượng căn dặn Giáo hội các cấp : “Tham gia các buổi lễ cầu nguyện cho GHPGVNTN sớm được phục hoạt ; các lãnh đạo tối cao của Gíao hội, chư tôn Hoà thượng, Thượng toạ trong Hội Đồng Lưỡng Viện, các Tăng sĩ, cư sĩ Phật tử đang bị nhà nước quản chế hoặc bức hại sớm được trả lại quyền tự do đi lại và quyền tự do hành Đạo. Tổ chức thăm viếng chư Tôn đức Tăng ni và các Cư sĩ... vì tham gia sinh hoạt với GHPGVNTN mà gặp phải hoạn nạn, hoặc đang lâm bệnh. Tổng Vụ Từ Thiện Xã hội tổ chức các cuộc thăm hỏi và tặng quà Phật đản tại các cơ sở từ thiện xã hội trong thành phố tuỳ theo khả năng”.

Đối với Đại lễ Phật Đản LHQ 2008 do Nhà cầm quyền Hà Nội đăng cai tổ chức, thì lập trường của GHPGVNTN là : “Không tham dự, cũng không cử đại biểu tham dự ; và tuyên cáo với nhà cầm quyền Việt Nam, Đảng cộng sản Việt Nam rằng, cái gì của Phật giáo hãy trả lại cho Phật giáo”.

Bởi vì : “Nhà nước cộng sản Việt Nam, bản chất của cộng sản là vô thần. Vô thần trong triết học, vô thần trong hành động. (...) Trên thực tế hơn 60 năm qua trên cả hai miền Nam Bắc Việt Nam, Cộng sản có thương gì các tôn giáo đâu ? Có thương gì Phật giáo đâu ?!”. (...) Hơn 30 năm qua, sau ngày cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam, vi phạm hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam, Cộng sản Việt Nam đã gây ra không biết bao nhiêu điêu linh thống khổ cho dân tộc. Cùng chung vận nạn với toàn dân, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cũng đã liên tục bị đàn áp, bức hiếp, hãm hại. Vậy mà nay nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lại bày trò đăng cai tổ chức lễ Phật đản Vesak 2008, chúng tôi không tin sự kiện này phát xuất từ cõi lòng chân thật của cộng sản đối với Đức Phật, đối với Phật giáo, mà xuất phát từ động cơ chính trị, lợi dụng Phật đản để sơn phết bộ mặt yếu kém về tự do dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo của Cộng sản Việt Nam trước đông đảo quan khách quốc tế đến tham dự Phật đản Vesak 2008 tại Hà nội”.

Thông Điệp Phật Đản 2552 của Đức Tăng Thống và Viện Trưởng VHĐ


GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

VIỆN TĂNG THỐNG

Tu viện Nguyên Thiều - Tỉnh Bình Định
--------------------------------------------------------------------------------

Phật lịch 2552 Số : 02/VTT/TĐ/TT




THÔNG ĐIỆP PHẬT ĐẢN 2552

CỦA ĐỨC ĐỆ TỨ TĂNG THỐNG
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT


NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Kính bạch chư Tôn đức Tăng Ni,
cùng Đồng bào Phật tử thân mến,

Hôm nay hàng trăm triệu Phật giáo đồ trên thế giới đang hương hoa trầm đèn tỏ lòng hân hoan chào đón Đức Thích Ca ra đời. Cũng vậy, người Phật tử Việt Nam trong hay ngoài nước, đoàn tụ trước lễ đài vui mừng chào đón Khánh đản và rước Phật vào tâm trí. Hân hoan chào đón cùng phát tâm truyền đạt giáo lý cứu khổ trừ nguy của đức Thế tôn ra khắp mọi nơi và trên quê hương ; chí thành trải rộng con đường vạn lý của Bồ tát hạnh để trang nghiêm thế giới và hòa hợp chúng sinh.

Thưa quí Liệt vị,

Tám năm qua, Phật Đản không còn riêng cho Phật giáo đồ mà trở thành Ngày Tâm linh, Ngày Văn hóa cho toàn thể nhân loại, theo sự công nhận của gần hai trăm quốc gia thành viên LHQ. Sự tôn vinh Đức Phật nở rộ qua những thông điệp hằng năm của LHQ nói lên điều cao cả của Phật giáo :

“Thông điệp của Đức Phật là thông điệp về Hòa bình và Từ bi. Nhưng cũng là thông điệp của sự Tỉnh thức, tức quán chiếu bản thân và hành động của mình đồng thời quán chiếu thế giới. Đây là thông điệp cho những ai quan tâm đến hướng đi và vận mệnh của loài người (Thông điệp LHQ 2003). “Dù với nguồn gốc, chủng tộc, văn hóa hay tín ngưỡng nào, chúng ta nên nhớ là chúng ta có một quê hương chung, đó là hành tinh trơ trọi, nhỏ bé, là nơi chúng ta gắn bó và chung sống. Nên chúng ta hãy cùng nhau góp sức đem lại lợi ích chung trong cuộc sống hòa điệu và hòa bình giữa mọi sắc dân trên địa cầu” (Thông điệp LHQ 2005). “Hơn 2500 năm qua, bậc Đạo sư Đại giác Thích Ca Mâu Ni vẫn tiếp tục làm kim chỉ nam, mang lại ý nghĩa cho đời sống hàng triệu con người trên trái đất. Hàng năm tổ chức Đại lễ Phật Đản là cơ hội để những người con Phật xác quyết niềm tin vào giáo pháp của Ngài, đồng thời phát huy tinh thần Từ bi, Trí tuệ và Hòa bình mà Đức Phật đã truyền trao” (Thông điệp LHQ 2007).

Ba ngàn năm Phật giáo thế giới, hai ngàn năm lịch sử Phật giáo Việt Nam, là lịch sử chưa bao giờ chấm dứt trong công cuộc giải thoát giác ngộ cho quần sanh, cứu khổ trừ nguy cho nhân dân và đất nước, thức tỉnh Phật tính trong lòng người và dìu dắt chúng sinh lên ngôi Phật. Phật giáo là sự đối diện chứ không quay lưng với xã hội, Phật giáo dấn thân vào nơi tham tàn, loạn tưởng của xã hội để tịnh độ hoá nhân gian.

Nhìn lại khối người 85 triệu mà chư Tôn đức Tăng Ni đang hoằng pháp lợi sinh, thì thấy kinh tế Việt Nam có chiều phát triển. Nhưng chênh lệch giàu nghèo ngày càng đào sâu thăm thẳm. Không chênh lệch giữa quốc dân, mà chênh lệch giữa giới quan lại và quần chúng, gây ra cảnh “nước giàu dân nghèo” mâu thuẫn với các khẩu hiệu Nhà nước đề cao.

Về đường tinh thần, mọi tự do cơ bản bị chà đạp, nên tôn giáo không phát triển, tệ nạn xã hội hoành hành và gia tăng. Việc giải thoát giác ngộ không thể xây dựng trên sự nghèo đói và thiếu tự do. Nay lại thêm chuyện lãnh thổ bị xâm lấn khiến lòng người ưu tư khắc khoải. Hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa đang trong cơn hấp hối, mà các nhà lãnh đạo đất nước làm ngơ. Không như thưở trước, dưới các triều Đinh, Lê, rồi Lý, Trần, Lê, từ vua quan, bậc Cao tăng và Phật tử cho đến toàn dân đều một lòng giữ nước. Vì giữ nước mới có đất nuôi dân. Vì giữ dân nên thăng hoa tinh thần và đạo lý làm nên văn hiến nước nhà.

Người Phật tử bồi đắp tâm linh bao nhiêu cho tiến trình giải thoát giác ngộ, thì càng bảo vệ lãnh thổ bấy nhiêu cho chủ quyền của nòi giống tự do thoát ly nô lệ.

Là Trưởng tử của Như Lai, là con của Phật, chúng ta không làm gì khác hơn trong đời này, ngoài việc cứu độ chúng sinh và truyền thừa chánh pháp. Chánh pháp không thể nở hoa nơi giang sơn nô lệ, chúng sinh không thể an lạc nơi áp bức, đói nghèo. Bản hoài xuất thế của chư Phật là xuất hiện nơi trần thế để cứu độ muôn loài.

Cuối năm ngoái, Hội đồng Lưỡng Viện đã ra Tuyên Cáo kêu gọi hợp quần cứu nguy, và Giáo hội sẵn sàng tham gia hậu thuẫn mọi công trình bảo vệ non sông và nòi giống, lẽ phải và tự do. Ấy là biểu hiện ý nghĩa xuất thế đại sự vừa nói trên.

Công việc ngàn năm một thưở đã thành sự thật, là số lượng người Việt đang có mặt đông đảo và sinh sống trên khắp địa cầu. Kính xin chư Tôn đức Tăng Ni và đồng bào Phật tử hãy gieo rắc hạt giống Chánh pháp của nền Phật giáo dân tộc, đóng góp cho hòa bình thế giới nhằm ngăn chận các hành xử bất bao dung của những ý thức hệ bạo động và khủng bố. Xu thế toàn cầu của sự đối thoại và cộng tác ngày nay đang cần giáo lý từ bi và trí tuệ của đạo Phật để thăng tiến. Đồng bào Phật tử trên khắp năm châu càng rạng rỡ bao nhiêu thì càng chiếu rọi trở về nơi quê hương cho nước Việt sớm huy hoàng.

Nhân mùa Phật Đản năm nay, xin chư liệt vị hãy hóa thân vào nền văn minh của trí tuệ Bát Nhã, làm bản tâm cho bậc nhân đức cứu nguy đất nước và loài người. Chẳng ai thoát khỏi sinh, lão, bệnh, tử đang ngày đêm làm rối loạn thể chất thế nhân. Nhưng với người thực hành Bồ tát đạo, thì sinh, lão, bệnh, tử lại là phương tiện tỉnh giác tiến hành cho sự lợi ích và giác ngộ muôn loài. Bằng cách đó mà chúng ta cúng dường ngày Phật Đản sanh.


Tu viện Nguyên Thiều, Phật Đản năm Mậu Tý
Đệ tứ Tăng Thống
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
(Ấn ký)
Tỳ kheo Thích Huyền Quang





GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

VIỆN HÓA ÐẠO

Thanh Minh Thiền Viện, 90 Trần Huy Liệu, P. 15, quận Phú Nhuận TP Sài Gòn
--------------------------------------------------------------------------------

Phật lịch 2551 Số : 09/VHÐ/VT/VT




Thông Bạch Phật Đản PL 2552


Kính gửi :
Chư tôn Hoà thượng, Thượng toạ, Hội đồng Giáo phẩm Trung ương, Viện Tăng thống, Ban Chỉ đạo Viện Hoá Đạo.
Chư tôn Hoà thượng, Thượng toạ, Đại đức Tăng Ni Hội Đồng Điều Hành Văn phòng II Viện Hoá Đạo, GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ và các Châu lục.
Ban Đại diện GHPGVNTN các miền, các tỉnh thành.
Các Huynh Trưởng Ban Hướng dẫn Gia Đình Phật tử Việt Nam các miền, các tỉnh thành.
Phật tử các giới trong, ngoài nước.



Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật


Kính bạch chư tôn Hòa Thượng chư Thượng Tọa, Đại Đức, Tăng, Ni.
Cùng Phật tử các giới,

Hôm nay là ngày trăng tròn tháng Vesakha Ấn độ, nhằm ngày rằm tháng tư Âm lịch, hằng trăm triệu người con Phật khắp năm châu bốn biển lại hân hoan đón mừng lễ kỷ niệm Đản Sanh lần thứ 2552 của đấng Cha lành muôn loại. Hoà mình trong niềm vui chung đó, hàng triệu người Việt Nam con Phật, từ thành thị đến nông thôn, núi cao rừng rậm, cũng đang nô nức dọn lòng đón nhận ngày vui muôn thuở, ngày đức Phật đản sanh.

Kính thưa chư liệt vị,

Đức Phật Thích Ca xuất hiện ở thế gian không phải vì mục đích ngự trị thế gian mà chính là để cứu giúp thế gian, đưa mọi loài chúng sanh ra khỏi ngôi nhà thế gian đang bừng cháy. Ngài dạy, ta vì một đại sự nhân duyên mà xuất hiện ở đời. Đại sự đó, chính là khai mở trí tuệ giác ngộ giải thoát cho hết thảy sinh loại ra khỏi vùng tham ái chấp thủ.

Thật vậy, từ thuở bình minh của lịch sử, Đức Phật đã mở ra một cuộc chuyển hóa con người toàn diện, cuộc chuyển hóa có ý nghĩa nhất trong lịch sử nhân loại. Vì những phương tiện để thực hiện cuộc chuyển hóa ấy không làm bằng xương máu, bom đạn, mánh khoé mưu mô lừa đảo của trần thế, nó vượt ra ngoài thời gian và không gian để trở thành một cuộc chuyển hóa vô tiền khoáng hậu.

Cuộc chuyển hóa của đức Phật như vậy, không mang ý nghĩa thường tình mà vượt lên trên ý nghĩa đó, vì trước tiên nó là một hành vi chuyển hóa tâm linh ở mỗi cá nhân con người, để từ đó con người tự mình vươn lên giác ngộ giải thoát.

Từ ý nghĩa đó, mùa Phật Đản năm nay, chúng tôi thay mặt Ban Chỉ đạo Viện Hoá Đạo gửi đến chư liệt vị các Phật sự được thực hiện trong mùa Phật Đản PL 2552 (tùy theo hoàn cảnh và mức độ đàn áp của từng địa phương) như sau :

Thứ 1 : Để lễ kỷ niệm Đản Sanh của đức Thế Tôn thêm nhiều ý nghĩa, đặc biệt năm nay, Tăng ni Phật tử chúng ta, hãy mở lòng đón nhận trọn vẹn ân đức của Phật tổ, của chư đại Bồ tát, liệt vị tổ sư tiền bối, chư vị hộ pháp thiện thần, anh linh các Thánh tử đạo... tâm thành đốt nén hương lòng kính dâng lên đức Từ phụ, qua đó bằng tâm hồn thanh thản trong sáng và ý thức trách nhiệm, chúng ta khắc sâu và dặn lòng về những lời giáo huấn di chúc của Ngài, để làm hành trang phụng đạo giúp đời.

Thứ 2 : Các miền, các tỉnh thành. Ban Đại Diện GHPGVNTN nỗ lực thiết trí lễ đài hành lễ, hoặc trình bày một vài hoạt cảnh xưyên qua các giai đoạn lịch sử đức Phật, Đản sanh, Xuất gia, Thành đạo, Thuyết pháp, Niết bàn ; để tưởng niệm công hạnh hành hoá của đức Phật, để mọi giới Phật tử có dịp lễ bái, chiêm ngưỡng.

Thứ 3 : Trong tuần lễ Phật Đản PL 2552, bằng tất cả ý thức, toàn thể Tăng ni Phật tử chúng ta trong và ngoài nước, hãy nỗ lực thực hiện Giới - Định - Tuệ có hiệu quả, để trang nghiêm tự thân ; chấp hành giới luật để duy trì mạng mạch của Phật Pháp.

Tham gia các buổi lễ cầu nguyện cho GHPGVNTN sớm được phục hoạt ; các lãnh đạo tối cao của Gíao hội, chư tôn Hoà thượng, Thượng toạ trong Hội Đồng Lưỡng Viện, các Tăng sĩ, Cư sĩ Phật tử đang bị nhà nước quản chế hoặc bức hại sớm được trả lại quyền tự do đi lại và quyền tự do hành Đạo. Tổ chức thăm viếng chư Tôn đức Tăng ni và các Cư sĩ... vì tham gia sinh hoạt với GHPGVNTN mà gặp phải hoạn nạn, hoặc đang lâm bệnh. Tổng Vụ Từ Thiện Xã hội tổ chức các cuộc thăm hỏi và tặng quà Phật đản tại các cơ sở từ thiện xã hội trong thành phố tùy theo khả năng.

Sau hết, đối với ngày lễ Phật Đản Vesak năm 2008 của Liên Hiệp Quốc mà Nhà cầm quyền Cộng sản Hà Nội đăng cai tổ chức tại Hà Nội, chúng tôi nhận định rằng,

Ÿ Đối với tổ chức Liên Hiệp Quốc, cách đây nhiều năm, đã công nhận Phật Đản là ngày nghỉ lễ của tổ chức lớn nhất thế giới nầy. Chúng ta thấy đây là niềm vui, thật sự là niềm vui chung của mọi người. Chúng ta vui, không phải vui vì tổ chức Phật giáo trở nên lớn hơn ; mà chúng ta vui vì LHQ đại diện cho tất cả các quốc gia trên thế giới, đều thấy rằng, đời sống đức Thích Ca là một tấm gương sáng ; những giáo lý của Ngài là kho tài sản tâm linh vô cùng quý báu, là những chuẩn mực về một xã hội an lành hạnh phúc cho nhân loại, cần được ghi nhận và học tập.

Ÿ Đối với nhà nước Cộng sản Việt Nam, bản chất của cộng sản là vô thần. Vô thần trong triết học, vô thần trong hành động. Tôn giáo là thuốc phiện, Tôn giáo là lưu manh, “ phải đào tận gốc, tróc tận ngọn”. Trên thực tế hơn 60 năm qua trên cả hai miền Nam Bắc Việt Nam, Cộng sản Việt Nam có thương gì các tôn giáo đâu ? Có thương gì Phật giáo đâu ?! Lợi dụng được thì làm bàn đạp tiến thân và tồn tại ; không lợi dụng được thì “đào”, “ tróc”. Đó là bản chất cố hữu của Cộng sản Việt Nam, xin đừng quên.

Hơn 30 năm qua, sau ngày cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam, vi phạm Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam, Cộng sản Việt Nam đã gây ra không biết bao nhiêu điêu linh thống khổ cho dân tộc. Cùng chung vận nạn với toàn dân, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cũng đã liên tục bị đàn áp, bức hiếp, hãm hại. Vậy mà nay Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam lại bày trò đăng cai tổ chức lễ Phật đản Vesak 2008, chúng tôi không tin sự kiện này phát xuất từ cõi lòng chân thật của Cộng sản đối với Đức Phật, đối với Phật giáo, mà xuất phát từ động cơ chính trị, lợi dụng Phật đản để sơn phết bộ mặt yếu kém về tự do, dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo của cộng sản Việt Nam trước đông đảo quan khách quốc tế đến tham dự Phật đản Vesak 2008 tại Hà nội.

Chúng ta chỉ cần đọc qua các tiết thứ về cách tổ chức, về nhân sự, về nội dung, thời gian, địa điểm, người đọc diễn văn khai mạc, bế mạc... cũng đủ thấy mưu toan của chính quyền Hà Nội muốn gì qua tổ chức lễ Phật Đản Vesak này.

Từ suy nghĩ này, GHPGVNTN, trong hoàn cảnh đang bị Cộng sản Việt Nam truy quét, bức tử, nên không tham dự, cũng không cử đại biểu tham dự ; và tuyên cáo với nhà cầm quyền VN , đảng Cộng sản Việt Nam rằng, cái gì của Phật giáo hãy trả lại cho Phật giáo. Không cần biểu diễn (các ý kiến trên đây cũng để trả lời cho nhiều giới Phật tử, đã đặt với GHPGVNTN).

Kính thưa quý liệt vị,

Để tuần lễ kỷ niệm Phật Đản PL 2552 được thành tựu viên mãn, kính mong chư tôn Hoà thượing, Thượng toạ, Đại đức Tăng Ni và Phật tử các giới trong và ngoài nước thực hiện đầy đủ nội dung thông bạch này.

Trân trọng kính chúc chư tôn đức và toàn thể Phật tử một mùa Phật Đản PL 2552 an vui dưới ánh hào quang chư Phật.

Nam Mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát


Thanh Minh Thiền Viện, ngày 18 tháng 4 năm 2008
Viện trưởng Viện Hoá Đạo
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
(Ấn ký)
Sa môn Thích Quảng Độ



Nơi nhân :
Ÿ Như trên
Ÿ HĐ Giáo Phẩm VTT. “để đệ trình”.
Ÿ BCĐ Viện Hoá Đạo.
Ÿ HĐ ĐH VP II VHĐ GHPGVNTN HN tại Hoa Kỳ và các châu lục.
Ÿ BĐD, các miền, tỉnh thành “để bằng hành”.
Ÿ Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế “để phổ biến”.
Ÿ Hồ sơ lưu.

Ông VV Ái hoan nghênh bản báo cáo

Ông Võ Văn Ái hoan nghênh bản Báo cáo trung thực và kịp thời về tình trạng đàn áp tôn giáo tại Việt Nam của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới

2008-05-05 PTTPGQT


PARIS, ngày 5.5.2008 (PTTPGQT) - Ông Võ Văn Ái, Phát ngôn nhân Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN), Giám đốc Phòng Thông tin Phật giáo Việt Nam, ngỏ lời hoan nghênh bản Báo cáo về tình hình đàn áp tôn giáo tại Việt Nam mà Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới (US Commission on International Religious Freedom) (1) công bố tại Hoa Thịnh Đốn hôm thứ sáu 2.5.2008. Ông nói rằng :

“Căn cứ trên cuộc điều tra tại Việt Nam tháng 10 năm 2007 cùng với những kiểm tra, nghiên cứu, bản Báo cáo gồm nhiều chi tiết chính xác của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới là dụng cụ quý báu cho những ai quan tâm đến tự do tôn giáo tại Việt Nam. Bản Báo cáo còn là nguồn thông tin đầy đủ cũng như phấn kích cho giới tín đồ và các cộng đồng tôn giáo tại Việt Nam hiện đang can đảm chịu đựng những sách nhiễu, kiểm soát và bị bắt bớ, giam cầm vì đeo đuổi một cách ôn hòa lòng tin và tín ngưỡng của mình”.

Ông Ái cũng hoan nghênh lời đề nghị của Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới đặt CHXHCNVN vào lại trong danh sách 11 quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC, Country of Particular Concern) : Miến Điện, Bắc Triều Tiên, Eritrea, Iran, Pakistan, Trung quốc, Saudi Arabia, Sudan, Turkmenistan và Usbekistan. Trước đây, năm 2004 và năm 2005 Việt Nam đã bị đặt vào danh sách này, nhưng được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ rút tên ra năm 2006. Nay Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới tuyên bố là Việt Nam cần đặt lại trong danh sách CPC vì Việt Nam “vẫn tiếp tục đối xử tồi tệ, phân biệt đối xử và hạn chế tự do tôn giáo. Chính quyền vẫn tiếp tục cầm tù và bắt giữ hàng chục người lên tiếng bênh vực cho tự do tôn giáo tại Việt Nam. Phật tử thuộc dân tộc ít người và tín hữu Tin Lành thường xuyên bị sách nhiễu, đánh đập, bắt giam, cầm tù, phân biệt đối xử và tiếp tục bị bó buộc phải chối bỏ tín ngưỡng họ”.

Ông Ái cho biết rằng “Bản Báo cáo đến rất đúng lúc, xác nhận sự kiện Nhà cầm quyền Cộng sản và Giáo hội Phật giáo Nhà nước (do Mặt trận Tổ quốc kiểm soát) chuẩn bị Đại lễ Phật Đản LHQ 2008 song song với việc đàn áp Phật giáo là tôn giáo mà nhà cầm quyền muốn “tôn vinh””.

Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới trong thời gian đến điều tra Việt Nam (từ 23.10 đến 2.11.2007) đã gặp gỡ giới lãnh đạo Phật giáo, đặc biệt là Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ ở Saigon, Hòa thượng Thích Thiện Hạnh và giới Huynh trưởng Gia Đình Phật tử Việt Nam tại Huế. Ủy hội Hoa Kỳ nhận xét rằng “sự hạn chế và đối xử tồi tệ đối với GHPGVNTN vẫn tiếp diễn nghiêm trọng trong vấn đề tự do tôn giáo”, như hạn chế tự do đi lại, tự do ngôn luận và tự do hội họp, mà “nghiêm trọng nhất là sách nhiễu hàng giáo phẩm Tăng Ni và Huynh trưởng Gia Đình Phật tử thành viên của GHPGVNTN”. Ủy hội Hoa Kỳ cũng quan tâm đến việc “quản chế dài hạn Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ”. Bản Báo cáo cho biết “việc đàn áp GHPGVNTN không chỉ nhắm vào hàng giáo phẩm cao cấp mà còn trực tiếp phá cản chư Tăng thuộc các Ban Đại diện GHPGVNTN tại các tỉnh thành”. Bản báo cáo đưa ra một loạt sự kiện công an sách nhiễu, thẩm vấn, “tố khổ trước quần chúng”, trục xuất Tăng Ni ra khỏi chùa, hay vận động quần chúng Phật tử tố giác chư Tăng Ni hoặc tẩy chay không đến chùa, nếu họ không thi hành sẽ bị mất công ăn việc làm, con cái không được đi học. Bản báo cáo nhấn mạnh đến việc nhà cầm quyền tìm cách trục xuất Thượng tọa Thích Trí Khải ra khỏi chùa Giác Hải ở huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng”.

Trong các lời đề nghị, Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới thỉnh cầu Chính phủ Hoa Kỳ hãy có hành động để nhà cầm quyền Việt Nam “phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ngoài Giáo hội Phật giáo Nhà nước, kể cả quyền tự do sinh hoạt của các Ban Đại diện GHPGVNTN tại các tỉnh thành và Gia Đình Phật tử Việt Nam mà không bị hạn chế hay sách nhiễu”.

Ông Võ Văn Ái hoan nghênh Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới đã chỉ rõ sự “phân biệt không cần thiết” giữa các hoạt động “chính trị” và “tôn giáo”. Trước đây Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nại vào sự phân biệt này để lấy cớ tuyên bố rằng tất cả tất cả các “tù nhân đáng quan tâm” (2) của các tôn giáo đã được trả tự do - một trong những lý do khiến Hoa Kỳ rút tên Việt Nam ra khỏi danh sách CPC năm 2006. Nhà cầm quyền Hà Nội cũng sử dụng luận điệu này để bắt giam bất cứ ai vì tín ngưỡng hay chính kiến bất đồng với Đảng Cộng sản. Trong bản Báo cáo, Ủy hội Hoa Kỳ xác định rằng sự phân biệt này (giữa hoạt động chính trị và tôn giáo) “không nhất quán với các công ước nhân quyền quốc tế”. Rất nhiều tù nhân bị giam giữ tại Việt Nam là “do thiên hướng tôn giáo, vì luơng thức hay tín ngưỡng thúc đẩy nên lên tiếng kêu gọi sự cần thiết cải cách pháp lý và chính trị để bảo đảm cho tự do tôn giáo. Những hành động như thế nhất quán với các điều được bảo đảm trong Công ước quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị của LHQ”.

Ngày Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới gặp Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ tại Saigon tháng mười năm ngoái, 2007, các điều tra viên của Ủy hội Hoa kỳ hỏi Hòa thượng nghĩ sao về lời Hà Nội tố cáo Hòa thượng “làm chính trị”. Hòa thượng đáp rằng : “Việc chúng tôi ủng hộ cho tự do tôn giáo và nhân quyền liên quan trực tiếp với thiên hướng người Tăng sĩ và truyền thống 2000 năm Phật giáo Đại thừa tại Việt Nam”.

Cuối cùng, ông Võ Văn Ái cũng hoan nghênh Ủy hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới đã nhấn mạnh đến sự cần thiết cải tổ luật pháp Việt Nam, để bảo vệ tự do tôn giáo, đặc biệt chấm dứt việc sử dụng luận điểm mơ hồ và hổ lốn qua danh xưng “an ninh quốc gia” trong bộ Luật Hình sự để giam giữ những nhà hoạt động tôn giáo ; bãi bỏ hoặc điều chỉnh Pháp lệnh số 44 về xử lý vi phạm hành chính không thông qua tòa án, cũng như cải tổ Pháp lệnh Tôn giáo năm 2004 theo tiêu chuẩn các công ước quốc tế về tự do tư tưởng, tự do tín ngưỡng và tự do tôn giáo.

BẢN TIN SINH HOẠT

BẢN TIN SINH HOẠT CỦA LIÊN KHUÔN PHẬT HỌC KỲ THỨ 8

Qua thư mời tham dự Đại Lễ Phật Đản 2552 của Văn Phòng II Viện Hoá Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Haỉ Ngoại tại Hoa Kỳ . Để chuẩn bị các công việc Phật Sự mà Liên Khuôn Phât Học nhận tham gia trước cũng như trong ngày Đại Lể, mặc dầu rất bận rộn với nhiều việc nhưng Liên Khuôn Phật Học cũng đã giữ đúng Lịch sinh hoạt định kỳ lần thứ 8 tại nhà Đạo Hữu TÂM VỊ cư ngụ trong Thành Phố GARDEN GROVE.
Hôm nay Chủ Nhật 04-5-2008, Đúng 2 pm các Đạo hữu trong Liên Khuôn đã tề tựu với sự hoan hỷ đón tiếp của Đạo hữu Tâm Vị và Chị Phổ Tôn, riêng hai Đạo hữu Tâm Quang vì bận việc riêng và Đạo hữu Nguyên Lệ vì sức khoẻ nên đã báo vắng mặt từ trước không đến dự được. Nhưng hôm nay Liên Khuôn lại đón nhận thêm Đạo Hữu Phổ Khang, Đạo Hữu Đồng Huy, Đạo Hữu Nguyên Mâu và một số Nữ Phật Tử đến cùng tham dự .
Như thường lệ, phần I của chưong trình sinh hoạt là phần Nghi Lễ , Trước Bàn Thờ Tam Bảo trang nghiêm, khói hương nghi ngút, tòan thể Đạo hữu hiện diện cùng gia chủ đã thành tâm thực hiện khóa lễ Cầu An cho Gia đình và toàn thể Liên Khuôn.
Qua phần 2 mở đầu buổi sinh hoạt, Đạo hữu Quảng Hưng Chánh Đại Diện đã ngõ lời chào mừng với toàn thể Đạo hữu hiện diện mà nhất là với Qui Đạo hữu mới tham dự lần dầu .
Tiếp theo Đạo hữu Chơn Diệu Thường trực giới thiệu từng Thành viên Ban Đại diện cũng như các Đạo hữu cũ với các Đạo hữu mới và Các Đạo hữu mới với thành viên cũ, những tràng pháo tay vang dòn chào đón nhau đậm tình ấm cúng.
Tiếp đến Ban Đại diện đã thông qua Tôn chỉ, mục đích và phương thức hoạt động mà trước đây qua các cuộc họp các Đạo hữu sáng lập đã đồng ý để các Đạo hữu mới biết, đồng thời giải đáp ổn thỏa tất cả các câu hỏi của quí Đạo hữu mới.
Trong công tác kiện toàn tổ chức Đạo hữu Chơn Diệu cũng đã tường trình v/v Đạo Hữu đã nhờVăn Phòng Luật Sư cũng như Văn Phòng Dân Cử Công Quyền Tư vấn về Tổ Chức Sinh hoạt của Liên Khuôn Phật Học về mặt Luật Pháp căn cứ theo Bản Dự Thảo Lập Qui của Liên Khuôn. Mọi người yên tâm và tùy theo từng thời kỳ Liên Khuôn Phật Học phát triển mở rộng để thực hiện các nguyên tắc hành chánh phù hợp, giữ vững sinh hoạt trong khuôn khổ Luật Pháp qui định.
Việc cần thiết hiện nay là tất cả thành viên tham gia sinh hoạt với Liên Khuôn đều phải do sự TỰ NGUYỆN để chịu trách nhiệm về mặt Dân sự cho chính mình, do đó mọi người đã sốt sắng ghi danh vào PHIẾU TỰ NGUYỆN GHI DANH SINH HOẠT PHẬT SỰ VỚI LIÊN KHUÔN PHẬT HỌC để Thường Trực lưu giữ Hồ sơ Liên Khuôn.
Sau đó cuộc họp đã duyệt xét lại các công việc đã, đang và sẽ tiến hành trong hai tuần qua gồm:
-Liên Khuôn đã hiện diên đông đủ để viếng Lễ tang Bác Sĩ Vũ hữu Ngôn, phân ưu cùng tang quyến và thực hiện trọng thể một khóa lễ Cầu Siêu cho người quá cố.
-Đề ra một số nguyên tắc khi có yêu cầu về hộ niệm tang đám ( nhiều yếu tố nhưng quan trọng nhất là Ban Nghi lễ cần có thời gian báo trước).
-Phân công phụ trách phục vụ ngày Đại Lễ bằng cách Thông Báo trên Đài Phát Thanh, các baó Viển Đông, Việt Báo, Người Việt nhiều ngày , nhiều số để cho đồng bào Phật Tử biết mà ghi danh với Liên Khuôn Phật Học để thuê xe chung cùng đi dư Đại Lễ Phật Đản do GHPGVN/Thống Nhất tổ chức tại Chùa Diệu Pháp.
-Phân công trách nhiệm cho các Đạo Hữu đảm trách các phần vụ Chuông Trống Bát Nhả, Thỉnh Sư, Rước Kiệu Ngọc Xá Lợi và Tiếp Tân trong ngày Đại Lễ.
-Sau cùng là hẹn cùng nhau đúng 8:30 am ngày 11-5-08 có mặt tại……. để cùng đi với đồng bào Phật Tử về Chùa Diệu Pháp dự Lễ Hội Phật Đản năm 2552.

Sau đó Đạo hữu gia chủ khoản đãi Chè, trái cây, bánh trà và rồi buổi sinh hoạt lại chuyển sang phần trà đàm để mọi người nói cười với nhau những điều chưa nói hết.
Với lòng hiếu khách của Gia chủ, với niềm vui thân tình nói cười như không muốn dứt nhưng đồng hồ cũng đã điểm 5:30 pm. nên e đã đến lúc chia tay để hẹn gặp nhau vào lúc 2 giờ chiều CHỦ NHẬT vào hai tuần sau tại nhà Đạo Hữu TÂM MỸ.

Ra về, bắt tay và cám ơn nhau cứ hai tuần lại cùng nhau có một niềm vui chân tình quí hóa đầy tình Đaọ vị vậy.


Garden Grove, ngày 04 tháng 5 năm 2008
Thanh Trúc/Chơn Diệu

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2008

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2008

Tin tức từ GHPGVNTN

Công an và Giáo hội Phật giáo Nhà nước bẻ khóa đột nhập chiếm chùa Giác Hải ở Lâm Đồng để tổ chức Đại lễ Phật Đản LHQ cho Nhà nước Cộng sản – Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ kêu gọi Thân hào, Nhân sĩ, Trí thức, Thanh niên Sinh viên và Đồng bào các giới kết đoàn để ngăn chận tái hồi cái họa một nghìn năm Bắc phương đô hộ
2008-04-30 PTTPGQT
PARIS, ngày 30.4.2008 (PTTPGQT) - Hôm qua, 29.4.2008, Giáo hội Phật giáo Nhà nước huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng, hợp đồng với Mặt trận Tổ quốc, Ban Dân vận, Ban Tôn giáo chính phủ, Huyện ủy đảng Cộng sản và Công an huyện, Công an tỉnh lợi dụng lúc Thượng tọa Thích Trí Khải, Viện chủ chùa Giác Hải, đi vắng dùng kìm công lực bẻ khóa cổng và các liêu phòng trong chùa (tổng cộng 8 khóa) đột nhập vào chùa Giác Hải bàn tính việc lấy chùa Giác Hải làm lễ đài tổ chức Phật Đản Tam hợp LHQ 2008 cho nhà cầm quyền Hà Nội

Giữa lúc ấy, Thượng tọa Thích Trí Khải đi lo đám tang cho Phật tử trở về chùa lúc 10 giờ sáng. Thấy cảnh cướp chùa giữa ban ngày liền hỏi cớ sự, thì được trả lời rằng trước đây Giáo hội Nhà nước đặt Văn phòng Ban đại diện tại đây nên hôm nay đến tổ chức buổi họp chuẩn bị lễ Phật Đản Tam hợp LHQ 2008 cho Nhà nước Cộng sản.




Hình cổng chùa Giác Hải, huyện Đơn Dương, Lâm Đồng, của Thượng tọa Thích Trí Khải

Thượng tọa Thích Trí Khải phản bác rằng : “Thứ nhất, ngày 2.9.2007 tôi đã công bố không lệ thuộc vào Giáo hội Phật giáo Việt Nam (Giáo hội Nhà nước, PTT chú) vì giáo hội này làm chính trị cho Đảng, không lo việc tín ngưỡng cho đồng bào Phật tử. Mặt khác, Giáo hội Phật giáo Việt Nam còn có những hành xử thế sự, buôn thần bán thánh, tham nhũng, hủ hóa làm mất lòng tin của tín đồ, nên tôi và Phật tử chùa Giác Hải trở về với Giáo hội truyền thống là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất dưới sự lãnh đạo của Đức Tăng thống Thích Huyền Quang và Hòa thượng Viện trưởng Thích Quảng Độ, mà trước năm 1975 chúng tôi là thành viên. Thứ hai, các ông đã vi phạm quyền tư hữu, vi phạm quyền tự do tín ngưỡng, bẻ khóa xâm nhập vào nơi chùa viện không thuộc quyền sở hữu của các ông. Đây là điều phạm tội hình sự. Tàn nhẫn thay việc làm phi pháp này còn được sự bảo trợ của các tổ chức Đảng, Nhà nước và Công an !”Trước hiện trạng bất công như thế, Thượng tọa Thích Trí Khải điện thoại cho hai vị Chánh và Phó Ban Đại diện GHPGVNTN tỉnh Lâm Đồng là Thượng tọa Thích Như Tấn và Hòa thượng Thích Tâm Mãn ở chùa Sư Tử Hống bên huyện Đức Trọng. Nhị vị liền tức tốc sang chùa Giác Hải quan sát tình hình để can thiệp.Đến nơi, Thượng tọa Thích Như Tấn và Hòa thượng Thích Tâm Mãn gặp hai Đại đức Thích Chúc Hiện, Phó Ban Đại diện Giáo hội Nhà nước và Thích Phương Hòa. Thượng tọa trách thiện hai vị Đại đức rằng tại sao là người tu hành, cùng thờ chung một Đấng Cha Lành là Đức Phật Thích Ca mà lại nỡ cư xử với nhau như vậy, dùng bọn đầu gấu bẻ khóa cổng chùa làm rối loạn nơi tôn nghiêm ?Nghe thế, Đại đức Thích Phương Hòa, đệ tử của Hòa thượng Thích Pháp Chiếu, Trưởng Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Nhà nước tỉnh Lâm Đồng, liền nói xen vào : “Thượng tọa ở huyện Đức Trọng không được quyền can thiệp vào Phật sự huyện Đơn Dương”. Nói xong Đại đức gọi điện thoại di dộng cho Công an huyện đến can thiệp. Công an huyện liền đến chùa Giác Hải đưa Giấy mời Thượng tọa Thích Như Tấn và Hòa thượng Thích Tâm Mãn về Sở công an làm việc. Hai vị không chịu đi, lấy cớ không làm điều gì vi phạm pháp luật. Nếu muốn mời làm việc thì phải cho biết lý do.Công an liền ra lệnh cho một bọn đầu gấu, vì không mặc sắc phục, áp tới xốc nách Thượng tọa Như Tấn và Hòa thượng Tâm Mãn “lôi đi như hai con vật” đưa ra tống vào xe chở về sở Công an, lời Hòa thượng Tâm Mãn và Thượng tọa Như Tấn kể qua điện thoại cho ông Võ Văn Ái, Giám đốc Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris.Làm việc suốt ba giờ đồng hồ, kể từ khi bị bắt tại chùa Giác Hải lúc 14 giờ ngày 29.4.2008 cho đến 17 giờ. Thượng tọa Thích Như Tấn hỏi : “Các ông bắt chúng tôi vì tội gì ? Lệnh bắt ở đâu ?”. Công an không trưng một văn bản nào, mà chỉ kết án hai vị giáo phẩm GHPGVNTN ba tội. Một là “đã chửi” Ban Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam (tức Giáo hội Nhà nước, chúng tôi chú), hai là gây “mất trật tự công cộng” tại huyện Đơn Dương, và ba là kết án GHPGVNTN là “bất hợp pháp” vì “hoạt động chính trị” không được Nhà nước công nhận.Thượng tọa Thích Như Tấn và Hòa thượng Thích Tâm Mãn giải thích cho công an rằng, hai vị chỉ đến chùa Giác Hải theo lời yêu cầu của Thượng tọa Thích Trí Khải, Viện chủ chùa. Hai vị đã đến để từ tốn phân giải với Ban Đại diện Giáo hội Nhà nước về sự sai lầm và phạm pháp trong việc dùng bọn đầu gấu bẻ khóa vào chiếm chùa, tụ họp phi pháp.Hơn nữa, người công dân có quyền tự do đi lại trên đất nước Việt Nam theo Hiến pháp quy định, nhất là giữa hai huyện Đức Trọng và Đơn Dương thuộc tỉnh Lâm Đồng.Mặt khác, nói rằng GHPGVNTN bất hợp pháp thì xin cho chúng tôi xem văn kiện nào Nhà nước quy định như thế ? Nói rằng Giáo hội chúng tôi “làm chính trị”, thì xin trưng bằng cớ ? Nếu “làm chính trị” là một cái tội thì cứ đưa Giáo hội chúng tôi ra tòa xét xử công khai. Nếu đưa Giáo hội chúng tôi ra tòa vì tội “làm chính trị”, thì phải đưa Chính phủ CHXHCNVN ra tòa trước, vì mấy chục năm qua Chính phủ “làm chính trị” mà lại làm thứ chính trị phản dân hại nước. Bằng cớ là đã làm mất Hoàng Sa, Trường Sa và hàng chục nghìn cây số lãnh thổ và lãnh hải vào tay Trung quốc.Hai vị cũng tố cáo sự kiện ngăn cấm chư Tăng và Phật tử thuộc GHPGVNTN tổ chức Đại lễ Phật Đản truyền thống để tôn vinh Đức Phật. Trái lại còn âm mưu cưỡng chiếm chùa Giác Hải, trục xuất Thượng tọa Thích Trí Khải để lấy chùa Giác Hải làm lễ đài Phật Đản Tam hợp LHQ 2008 phục vụ cho Nhà nước Cộng sản tuyên truyền.Trong cuộc làm việc, Thượng tọa Thích Như Tấn và Hòa thượng Thích Tâm Mãn thì không ngừng tìm cách giải thích về chính nghĩa tôn giáo của người dân có tín ngưỡng chiếu theo Hiến pháp. Công an thì dùng lời lẽ hung bạo vu vạ, hăm dọa và khủng bố tinh thần, nhưng lại không trưng một bằng cớ pháp lý nào về những điều vu cáo.Cuối cùng công an trả tự do cho Thượng tọa Thích Như Tấn và Hòa thượng Thích Tâm Mãn lúc 17 giờ chiều, sau 3 giờ làm việc căng thẳng. Lời “chia tay” của công an là một lời hăm dọa và khủng bố :“Cấm hai ông không được bước sang địa phận huyện Đơn Dương đến chùa Giác Hải. Còn tới đây nữa, chúng tôi sẽ THỊT CÁC ÔNG”. Than ôi pháp luật của Nhà nước CHXHCNVN là lò sát sinh.Trên đây là thuật lại lời kể của Hòa thượng Thích Tâm Mãn, Thượng tọa Thích Như Tấn và Thượng tọa Thích Trí Khải với ông Võ Văn Ái ở Paris qua điện đàm.

Đáp lời mời tham dự một cuộc biểu tình không thành tại Saigon, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ kêu gọi Thân hào, Nhân sĩ, Trí thức, Thanh niên Sinh viên và Đồng bào các giới kết đoàn để ngăn chận tái hồi cái họa một nghìn năm Bắc phương đô hộ. Nhận được lời kêu gọi của một nhóm Thanh niên Sinh viên tổ chức cuộc biểu tình trước Nhà thờ Đức Bà ở Saigon chiều ngày 29.4.2008 để chống cuộc Rước Đuốc Thế vận hội Bắc Kinh 2008 và phản đối việc xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ cùng chư Tăng đại diện Viện Hóa Đạo đã đến nơi hẹn lúc 15 giờ 40. Nhưng chờ cho đến 17 giờ chẳng thấy ai, nên Hòa thượng đã về lại Thanh Minh Thiền viện.Được tin, Phóng viên Ỷ Lan liền làm cuộc phỏng vấn về cuộc biểu tình bất thành và hỏi cảm nghĩ của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin chép lại toàn văn cuộc phỏng vấn ấy dưới đây. Một trích đoạn của cuộc phỏng vấn đã được Đài Á châu Tự do phát về Việt Nam trong 2 chương trình thứ ba 29.4.2008 và sáng thứ tư 30.4.2008.
Phỏng vấn Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ chiều ngày 29.4.2008
Ỷ Lan : Kính chào Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Được tin hôm nay Hòa thượng đáp ứng lời kêu gọi biểu tình chống Rước đuốc Thế vận hội Bắc Kinh tại Saigon. Xin Hòa thượng cho biết lý do nào khiến Hòa thượng muốn tham gia cuộc biểu tình này ?
Hòa thượng Thích Quảng Độ : Thưa cô Ỷ Lan, trong bản Tuyên Cáo của Hội đồng Lưỡng Viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) về việc Trung quốc xâm lấn hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (ngày 27.12.2007, PTTPGQT chú) có đoạn kết thúc như sau :“Với trách nhiệm của người công dân, và trong cương vị một tôn giáo từng đóng góp vào công trình lập quốc suốt hai nghìn năm qua, Hội đồng Lưỡng Viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất không thể im lặng khi tổ quốc lâm nguy, nên cất lời kêu gọi giới sĩ phu thời đại trong nước và ngoài nước hãy khẩn cấp đứng lên vận động hợp quần cứu nguy. Hội đồng Lưỡng Viện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất sẵn sàng tham gia hậu thuẫn mọi công trình bảo vệ non sông và nòi giống”.Đó là lý do hôm nay tôi ra để đáp lời kêu gọi của giới thanh niên và sinh viên là rường cột của quốc gia, là những nhà lãnh đạo tương lai của đất nước đã nghe Lời Kêu gọi mà đáp lại biểu tình trong cái cuộc Rước Đuốc của Olympic của Trung quốc tại Việt Nam để biểu tỏ lòng yêu nước mình, biểu tỏ cái ý chí đòi lại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Nhà nước Cộng sản đã nhượng lại cho Trung Quốc mà không hỏi ý kiến gì của toàn dân. Đó là lý do hôm nay tôi ra tham dự cuộc biểu tình dự tính của các anh em thanh niên sinh viên.
Ỷ Lan : Kính xin Hòa thượng cho biết sự thể ra sao ? Hòa thượng đã đến đâu để tham gia và thành quả như thế nào ?
HT. Thích Quảng Độ : Kể ra công việc xuất phát từ Thanh Minh Thiền Viện cũng là cả một vấn đề. Rất là khó khăn. Hôm nay may ra là cái ngày tôi phải đến bệnh viện tái khám. Do đó tôi đã đi rất sớm. Xong việc ở bệnh viện tôi nhắm thẳng nơi mà anh em đã hẹn để đến, thì dọc đường đến phải đi xe. Nhưng đến gần gần nơi điểm hẹn thì kẹt, rất là kẹt xe. Bởi vì các ngã đường vào đó là công an, cảnh sát đứng rất đông không cho những xe lớn đi qua. Từ đó tôi phải xuống xe và đi bộ lần theo các ngã đường có thể đi được, đường nhỏ đấy, để đến điểm hẹn. Mãi sau mới đến nơi vào khoảng 3 giờ 40 chiều tôi mới đến đó. Đến đó thì tuyệt nhiên không thấy dấu hiệu, biểu hiệu mà anh em hẹn. Lác đác có một vài người mặc áo trắng. Nhưng không thấy một biểu ngữ hay bất cứ dấu hiệu nào mà anh em đã hẹn nhau, quy định. Do đó cho nên tôi nghi ngại. Có lẽ cũng chỉ là nhân viên an ninh mặc áo trắng để có thể đánh lạc hướng, nếu anh nào vô ý nhập vào đó có thể họ gây khó khăn hoặc đưa đi luôn. Lác đác thế thôi chứ không được đông. Bởi thế tôi chờ mãi, đi quanh từ chỗ hẹn từ trước đến sau cả cái chỗ tập trung đến, chỗ rước đuốc đấy, xuống chỗ trước khi giải tán. Tôi xem không thấy một người nào. Không có biểu ngữ, biểu hiệu gì hết để mình nhận định. Trong khi đó thì tôi gặp rất nhiều đoàn thanh niên với cờ đỏ năm sao của Trung quốc, cả khẩu hiệu Rước Đuốc Olympic các ngã đường gần đó. Từng đoàn một chừng chục người, hai chục người, ba chục người và mười người. Họ xé nhỏ ra như thế trên nhiều ngã đường. Họ hô khẩu hiệu, họ ca hát, thì đó là về phía Trung quốc. Chứ về phía các anh em thanh niên sinh viên thì không thấy gì. Do đó cho nên tôi đi một vòng nữa, gần 5 giờ thì mới trở về nhà và trong lòng cũng thấy buồn.



Công an, Bộ đội canh gác các đường phố Saigon và Hà Nội chống biểu tình yêu nước

Ỷ Lan : Bạch Hòa thượng có thể cho biết địa điểm hẹn để biểu tình là ở chỗ nào bạch Hòa thượng ?
HT. Thích Quảng Độ : Theo chương trình tập trung hẹn ở trước Nhà thờ Đức Bà và phía sau, rồi điểm tập trung trước khi giải tán và ca hát và tuyên bố gì đó là trước Nhà Hát thành phố. Đấy là điểm chính. Từ Nhà thờ Đức Bà đi xuống đó cũng không xa bao nhiêu. Đấy, chúng tôi cũng quanh quanh ở điểm đó. Khi tôi ra về đến nhà là hơn 5 giờ rồi, thì không biết sau khi tôi về anh em có thực hiện được ý định mình không, kế hoạch của mình không ? Tôi đã đi đi lại lại vài vòng xem như thế nào. Nhưng hoàn toàn yên lặng thì tôi biết rằng là đã đến giờ mà không thực hiện được. Do đó tôi đi về.
Ỷ Lan : Cuối cùng kính xin Hòa thượng một lời bình luận về sự kiện cuộc biểu tình không thành này ?
HT. Thích Quảng Độ : Nói thật ra thì buồn lắm. Rất buồn. Càng buồn thêm khi thấy những thanh niên Trung quốc nhởn nhơ, hăng hái, có vẻ hãnh diện đi trên đường phố Saigon với cờ đỏ năm sao vàng, biểu hiệu ca hát rất là ồn ào, rất là vui vẻ.




Thanh niên Trung quốc sơn cờ đỏ lên thành phố Saigon, trong khi thanh niên Việt bị cấm cản ra đường biểu tình bảo vệ lãnh thổ

Trong khi những người thanh niên Việt Nam là con đẻ của đất nước Việt Nam, là giòng giống Việt Nam, thừa hưởng cái giang sơn đất nước của Tổ tiên Việt Nam đã đổ ra bao nhiêu xương máu để gầy dựng, truyền lại cho con cháu ngày nay, mà bị ngoại bang lấn chiếm.Về phía Nhà nước lãnh đạo không dám lên tiếng, hèn nhát, chịu ép để cho họ lấn. Cho nên là, nếu họ không tiện đòi hỏi, thì người dân đứng ra đòi hỏi. Lẽ ra, họ phải khuyến khích điều đó và hỗ trợ tinh thần cho những người đó để nói thay họ. Nhưng không, đằng này họ cố tình chèn ép, hăm dọa, thậm chí họ còn hăm dọa họ cho Trung quốc thủ tiêu, thì đó là điều rất đáng buồn.Đó là chỗ tôi rất buồn, rồi về đây hiện còn buồn nữa. Mình nghe thấy anh em thanh niên đáp ứng Lời Kêu gọi của Giáo hội nên rất cảm động. Dù Lời Kêu gọi của mình chưa được bao nhiêu, nhưng đã có tiếng cất lên để đáp lại. Đó là một điều rất mừng, Do đó cho nên mặc dù già yếu, tôi cố gắng đến tham gia với các anh em. Cũng như Lời Kêu gọi đã nói ở đây, là tham gia hỗ trợ tinh thần để làm sao khuyến khích cái tinh thần của anh em. Nhưng đến nơi thì thật là hoàn toàn thất vọng. Tôi rất đau buồn từ đó đến giờ.Tôi suy nghĩ từ nãy đến giờ. Đây có lẽ cũng là trường hợp của Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống chẳng hạn. Đấy là những cái nạn bán nước cầu vinh, đánh gục non sông đất nước trong hiện tại cũng như tương lai.Cho nên vấn đề không thể bỏ qua. Nhân tiện việc này tôi đi chứng kiến tận nơi. Bây giờ tôi kêu gọi một lần nữa tất cả thân hào, nhân sĩ, trí thức, thanh niên trong nước cũng như ngoài nước phải có thái độ dứt khoát. Và phải làm thế nào, chứ không thể lép vế như thế này. Không lẽ 85 triệu dân mà cứ câm lặng như thế này ? Họ đàn áp mà mình chịu ? Vẫn như thế này mà ngậm miệng mãi ? Thì phải nói. Nói và kết đoàn lại mà nói. Làm thế nào để biểu tỏ sức mạnh của toàn dân, chứ không chỉ là năm ba chục, năm ba trăm anh em sinh viên.Đó là một phần. Còn của toàn dân cũng có một phần. Do đó cho nên bây giờ phải có kế hoạch như tôi vẫn thiết tha kêu gọi đấy. Kế hoạch này không phải là mọi người đứng ra làm, mà như tôi đã nói, thân hào, nhân sĩ, trí thức là những người có trách nhiệm lớn, cột trụ của đất nước. Kế đó, là anh em thanh niên sinh viên là thứ hai, là thế hệ kế tiếp. Nhưng hiện tại là trách nhiệm của các thân hào, nhân sĩ, trí thức gọi là những người yêu nước phải làm cái gương cho thanh niên sinh viên để làm thế nào đòi lại cho bằng được Hoàng Sa và Trường Sa. Nếu mà không đòi được, như có lần tôi đã nói đấy, cứ như thế rồi họ lấn mãi. Từ Bắc cho đến Nam, từ Ải Nam quan mất rồi, rồi từ đó cho đến Cà Mau là mất hết đấy. Tôi xin một lần nữa, nhân dịp này kêu gọi tất cả mọi người Việt Nam trong nước và ngoài nước làm thế nào để mà cứu vãn tình thế này. Chứ không cứ như thế này nhục mãi, im lặng mãi, mà họ đàn áp là cứ cúi đầu mà chịu, thì rồi sẽ mất hoàn toàn đấy. Mất hoàn toàn rồi thì lần này không phải năm ba chục năm. Có thể sẽ kéo lại cái gương một nghìn năm đô hộ ngày xưa đấy. Đó là cái nguy hiểm nhất cho giang sơn đất nước. Tôi kêu gọi những vị có trách nhiệm đối với non sông đất nước, với dân tộc trong tương lai. Xin cảm ơn cô Ỷ Lan.
Ỷ Lan : Xin cám ơn Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ.