THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 9.12.2008
Giác thư vạch trần sự dối gạt của Thích Viên Giáo qua một bài viết vu khoát của ông ta
PARIS, ngày 9.12.2008 ( PTTPGQT ) - Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế vừa nhận được “Giác thư số II” của Huynh trưởng Lê Công Cầu, Vụ trưởng Gia Đình Phật tử vụ thuộc Tổng vụ Thanh niên, Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) để nhờ phổ biến.
Giác thư số 2 nhằm hồi đáp một bài viết của một người ký tên Thích Viên Giáo có tựa đề “Nội gián trong Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN”. Mục đích của bài viết gửi đến toàn thể Anh Chị Em Huynh trưởng và đoàn sinh Gia Đình Phật tử Việt Nam để cảnh báo những bài viết nặc danh nhằm bôi nhọ, vu cáo GHPGVNTN và những nhân sự của Giáo hội.
Trong danh sách các thành viên GHPGVNTN chẳng có ai tên Thích Viên Giáo. Dưới bài viết của Thích Viên Giáo không ghi địa chỉ, chức vụ… chứng tỏ sự giấu mặt ném đá như các tên viết nặc danh Thích Viên Thành, Thích Siêu Phương, Trần Đại Lĩnh, Như Thuyết, Tâm Nguyên, Trần Lý, Tâm Không, Thấu Tâm Can, Áo Giáp, Nhóm Áo Lam, Nhóm Phật giáo Việt Nam vì Dân tộc, Atula Giới, Võ Văn Hàm, v.v… qua một loạt bài viết vu hãm GHPGVNTN hơn một năm qua, mà thực tế chỉ là sự thát loạn, hoảng hốt, sợ hãi của bọn chúng trước Giáo chỉ số 9 của Đức cố Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang.
Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin đăng tải sự đối chất rạch ròi của tác giả Nguyên Chánh Lê Cồng Cầu qua Giác thư số II dưới đây để rộng đường dư luận, đồng thời chận đứng sự dối gạt dư luận của những kẻ ác tâm ném đá giấu tay :
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHÂT
VIỆN HÓA ĐẠO
TỔNG VỤ THANH NIÊN
GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM
VP: GĐPTV- Chùa Giác Minh - K 356/42 đường Hoàng Diệu - Thành phố Đà Nẵng--------------------------------------------------------------------------------------------------------------Phật Lịch 2552 Số……/GĐPTV/VT
GIÁC THƯ
SỐ II
******
VỤ TRƯỞNG GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VỤ
GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM
Kính gởi : Anh Chị Em Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử Việt Nam Quốc Nội và Hải Ngoại
Trích yếu : Nêu rõ 8 cái Ác tâm và giải thích 8 điều vấn nạn qua bài :
NỘI GIÁN TRONG VIỆN HÓA ĐẠO GIÁO HỘI PHẬT GIÁO
VIỆT NAM THỐNG NHẤT của THÍCH VIÊN GIÁO
Mục đích :
Kính thưa Anh Chi Em Huynh Trưởng GĐPT Quốc Nội và Hải Ngoại.
Gần đây một số người giấu mặt dùng danh nghĩa Tu Sỹ Phật Giáo viết bài công kích, đánh phá Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) mà mục tiêu trực tiếp là Phát Ngôn Nhân Viện Hóa Đạo Võ Văn Ái, Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế, và Văn Phòng II VHĐ. Để Anh Chị Em Huynh Trưởng nắm rõ một số sự kiện liên quan, tôi xin gởi đến Anh Chị Em bức thư GỞI THẦY THÍCH VIÊN GIÁO, kính mong Quí Anh Chi Em đọc kỹ để có một cái nhìn nhất quán trên tinh thần Bi Trí Dũng của chúng ta trong tiến trình Phục Hoạt Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đầy gian khó và hy sinh hiện nay. LCC
Nguyên Chánh LÊ CÔNG CẦU
Vụ Trưởng Gia Đình Phật Tử Vụ - Gia Đình Phật Tử Việt Nam
Kính Gởi:Thầy Thích Viên Giáo
Kính Bạch Thầy.
Vì thiếu phương tiện nên con đã đọc bài NỘI GIÁN TRONG VIỆN HÓA ĐẠO GHPGVNTN của Thầy viết quá trễ. Con không biết Thầy là ai cũng như Thầy không biết Lê Nguyễn Minh Đức là ai. Nhưng Thầy ký tên là THÍCH VIÊN GIÁO nghĩa là một vị Trưởng Tử Như Lai, Thầy viết sắc sảo quá, nhưng cứ mỗi cái sắc sảo của Thầy lại lộ ra một cái ác tâm mà một vị Trưởng Tử Như Lai không thể nào có được. Đồng Bào Phật Tử rất sáng suốt, họ sẽ nhận chân được Thầy là ai, họ sẽ biết động lực nào buộc Thầy phải viết nên chẳng ai lên tiếng làm gì. Tuy nhiên khi đọc thêm bài NHỮNG PHIÊN TÒA THÔ BẠO THỜI ĐẠI, con thấy Thầy đang múa gậy rừng hoang mà Thầy cứ tưởng mình đang thừa thắng xông lên, nên con xin chỉ rõ cái ác tâm của Thầy để Thầy khỏi sa chân thêm vào tội lỗi :
Thưa Thầy, BÀI NỘI GIÁN TRONG VIỆN HÓA ĐẠO Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) có 2 phần rất rõ rệt :
PHẦN THỨ NHẤT:
8 Ác tâm của Thầy được bộc lộ cụ thể qua tựa đề :
THÔNG TIN VÀ PHÁT NGÔN DỐI TRÁ CỦA VIỆN HÓA ĐẠO GHPGVNTN
ÁC TÂM THỨ NHẤT :
Thầy viết : …Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Đạo GHPGVNTN hít thở bằng cái mũi của Quê Mẹ, tức là của ông Võ Văn Ái. Ông nầy muốn dựng chuyện, chửi bới, công kích, mạ lỵ ai theo vận hành thất tình lục dục của ông, thì cơ quan phát ngôn VHĐ làm theo y hệt.
Thưa Thầy:
- Chắc Thầy biết rằng, cái mũi để mà thở, không có cái mũi để thở người ta sẽ chết. Trong lúc Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) trong nước đang bị nhà cầm quyền Cọng Sản bức tử, sắp chết, vậy mà có người Cư sĩ như Ông Võ Văn Ái dám đem cái mũi của mình để cho Viện Hóa Đạo thở, hơi thở đó góp phần vào việc hồi sinh GHPGVNTN, đó là một nghĩa cử rất đáng trân trọng phải không Thầy. Lại nữa, cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Đạo nhờ cái mũi Quê mẹ ấy tiếp sức, cho nên nó mới đủ sức mạnh để kêu gọi các quốc gia yêu chuộng tự do dân chủ, các tổ chức nhân quyền và nhân đạo trên thế giới phản đối chính sách đàn áp Tôn Giáo của nhà cầm quyền Hà Nội, kêu gọi trả tự do cho các nhà Lãnh đạo GHPGVNTN, các nhà đấu tranh cho tự do và nhân quyền. Nhờ thế mà GHPGVNTN mới tồn tại cho đến hôm nay, và cũng nhờ thế mà 2 vị học giả lừng danh Thích Tuệ Sỹ và Trí Siêu Lê Mạnh Thát mới thoát khỏi bản án tử hình của chế độ Cọng Sản phải không Thầy ?
- Vậy mà Thầy biết không, có những người trong cuộc đã đang tâm bóp mũi Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế cho nó sớm chết đi, để Nhà nước mặc tình thao túng, mà cụ thể nhất là khi TT Tuệ Sỹ làm Phó Viện Trưởng kiêm Tổng Thư Ký Viện Hóa Đạo, TT đã không gởi các thông tin của Giáo Hội qua Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để loan tải mà chỉ gởi đến cho các thân hữu của mình phổ biến, đây có phải là một hành động nhằm cô lập Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế không Thầy ? Và cách đây vừa đúng một năm, Hòa Thượng Đức Chơn đến Thanh Minh Thiền Viện yêu cầu Hòa Thượng Viện Trưởng thay Ông Võ Văn Ái. HT Viện Trưởng trả lời : thay cũng được thôi, nhưng xin Ôn kiếm cho một người không hơn Ông Ái thì bằng Ông Ái cũng được, tôi sẽ thay liền. Hòa Thượng Đức Chơn im lặng ra về. Sau nầy còn có nhiều người đến gặp HT Viện Trưởng, cũng yêu sách thay Ông Ái như HT Đức Chơn, HT Viện Trưởng đều trả lời như cũ, nhưng chẳng ai tiến cử được người nào thay thế. Cho nên việc yêu cầu HT Viện Trưởng thay Ông Ái chỉ có một mục đích duy nhất là tách Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ra khỏi Quê mẹ, để Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế thiếu phương tiện hoạt động mà chết đi, khi đó Nhà Nước mặc sức mà đàn áp, mà khủng bố, bên ngoài có biết chăng thì cũng qua những thông tin bán chính thức, còn cơ quan thông tin chính thức của Viện Hóa Đạo là Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế đã bị bóp mũi rồi, còn đâu nữa.
ÁC TÂM THỨ HAI :
Thầy viết : Ông nầy (Ông Võ Văn Ái) muốn chửi bới, công kích, mạ lỵ ai theo vận hành thất tình lục dục của Ông thì cơ quan phát ngôn Viện Hóa Đạo làm theo y hệt
- Thưa Thầy!
- Khi Thầy viết câu trên, có lẽ Thầy không biết rằng: điều thứ 5, chương thứ hai của Hiến Chương GHPGVNTN qui định: thành phần GHPGVNTN là những Tăng Sĩ và Cư Sĩ thuộc Bắc Tông và Nam Tông chấp nhận bản Hiến Chương nầy.
Cho nên GHPGVNTN là của Tứ Chúng (Tăng, Ni, nam Cư sĩ và nữ Cư sĩ, PTTPGQT chú), trong đó giới Cư Sĩ chúng con vẫn còn bị chi phối bởi thất tình lục dục chứ đâu có thanh tịnh như Chư Tăng Ni phải không Thầy. Vì vậy mà lời lẽ của Ông Võ Văn Ái, Phát ngôn nhân của Viện Hóa Đạo, đã phản ảnh đúng tâm trạng của Đồng Bào Phật Tử trong giai đoạn hiện tại, nghĩa là có hỷ, nộ, ái, ố, sầu, bi trước những kẻ manh tâm giết chết Giáo Hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất. Nếu Ông Ái gọt dũa cho hoa mỹ, cho ngọt bùi để lôi kéo Phật Tử thì đâu còn trung thực nữa hả Thầy, mà không trung thực thì ai tin, cho nên Đồng Bào Phật Tử chấp nhận cách hành hoạt của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế, có ai lên tiếng gì đâu ngoài Thích Viên Giáo!
Nếu lấy câu trên đây của Thầy Viên Giáo cọng thêm với những lời lẽ mà Thầy dùng trong bài Nội Gián…nầy thôi thì cũng đủ để thấy Ông Ái chưa đáng là “học trò” của Thầy Viên Giáo. Bởi vì qua các Thông Cáo Báo Chí, Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế chưa hề dùng đến những chữ “mặt dày”, “ láo khoét”… như Thầy đã dùng để miệt thị Văn Phòng I và Văn Phòng PII Viện Hóa Đạo.
- Thưa Thầy!
Đọc các văn bản của Thầy, con thấy Thầy rất kính ngưỡng Đức Đệ Tứ Tăng Thống GHPGVNTN Thích Huyền Quang, đúng không ? Vậy Thầy biết rằng Phòng Thông Tin Phật giáo Quốc tế do Đức Đệ Tứ Tăng Thống thành lập khi ngài đang còn giữ chức vụ Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN chứ, Ngài thành lập tức là Ngài chịu trách nhiệm về sự hành hoạt của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế, cho dù sau nầy Ngài được suy tôn Tăng Thống thì tất cả sinh hoạt GHPGVNTN cũng đều do Ngài chịu trách nhiệm cho đến ngày viên tịch. Cho nên khi Thầy viết : “ông nầy muốn dựng chuyện, chửi bới, công kích mạ lỵ ai theo vận hành thất tình lục dục của ông thì cơ quan phát ngôn Viện Hóa Đạo làm theo y hệt”.
Câu nói nầy Thầy đã vô tình hay cố ý phỉ báng Đức Tăng Thống, cho rằng Đức Tăng Thống chỉ là một con bù nhìn để cho Ông Ái mặc tình thao túng. Thầy có biết Thầy đã xúc phạm Đức Tăng Thống như thế nào chưa ? Phật Tử sẽ thấy sự qui kính Đức Tăng Thông của Thầy là một sự giả dối để làm chiêu bài đánh phá GHPGVNTN đang do Hòa Thượng Thích Quảng Độ đang kế tục lãnh đạo mà thôi.
ÁC TÂM THỨ BA :
Thầy viết: …Những năm qua “ mẹ con ” Quê Mẹ đã gây biết bao sóng gió, phân ly trong GHPGVNTN trong nước ,và hải ngoại, đến nỗi hôm nay, hầu hết các thành viên của giáo hội này không muốn nhìn nhận nó nữa . Nhưng nó vẫn hiện hữu và đưa lý do tồn tại là “đã được Viện Hóa Đạo ủy nhiệm làm phát ngôn nhân”.
Thầy à :
- Qua câu nói nầy con cứ đắn đo không biết Thầy có phải là một tu sỹ Phật Giáo không ? Nếu là một tu sỹ Phật Giáo thì sao Thầy không hiểu định luật nhân quả nhỉ. Có nhân mới có quả chứ. Nếu không có những tu sỹ, những cư sỹ của GHPGVNTN muốn thỏa hiệp với nhà nước Cọng Sản gây nên những biến động, phân ly trong GHPGVNTN thì Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế lên tiếng làm gì. Cho nên việc những tu sỹ, cư sỹ vọng động phản bội lại GHPGVNTN là nhân. Việc Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế lên tiếng chỉ là quả. Sao Thầy qui tội một cách ngược ngạo như thế.
- Thầy nói tiếp “cho đến nỗi hôm nay, hầu hết các thành viên trong giáo hội nầy không muốn nhìn nhận nó nữa”
Thưa Thầy, Thầy lại nói bừa nữa rồi. Ngay cả Thích Viên Giáo cũng phải nhìn nhận nó đây mà. Nếu không nhìn nhận nó thì Thích Viên Giáo lấy đâu ra những tư liệu để viết “Nội Gián Trong Viện Hóa Đạo GHPGVNTN” và “Những Phiên Tòa Thô Bạo Thời Đại”. Rõ ràng Thích Viên Giáo đã truy cập những Thông Cáo Báo Chí của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế, những tài liệu của Trang nhà Quê Mẹ để làm chứng từ phải không Thầy. Cho nên khi Thầy nói thì không thừa nhận Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế, nhưng khi Thầy làm thì Thầy phải nhờ nó. Thầy có thấy là Thầy đã tự dối mình và dối người rồi không ?
ÁC TÂM THỨ TƯ :
Thầy viết : Không ai thấy văn kiện “ ủy nhiệm ” nầy mặt mũi ra sao, có ấn ký của Hội Đồng Lưỡng Viện hay không, được ký vào ngày tháng năm nào, và nhiệm kỳ của phát ngôn nhân nầy là mấy năm hay là vĩnh viễn. Tôi nghĩ là quí vị lãnh đạo Giáo Hội trong và ngoài nước , dù bênh vực hoặc không tán đồng cương vị phát ngôn nhân của Ông Võ Văn Ái, cũng nên làm sáng tỏ về việc “ ủy nhiệm ” nầy trước công luận.
Thưa Thầy,
Kể từ khi được thành lập ( 1992 ) cho tới bây giờ, có khi nào công luận đòi hỏi phải làm sáng tỏ về việc “ ủy nhiệm ” nầy đâu ? Bởi vì công luận tin tưởng vào sự ủy nhiệm của Viện Hóa Đạo, tin tưởng vào sự hành hoạt rất hiệu quả của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế nên họ không cần phải thắc mắc, vì vậy chúng tôi không công bố làm gì. Chỉ có Thầy Thích Viên Giáo vạch lá tìm sâu để đánh phá nên đòi hỏi phải làm sáng tỏ thì xin mời Thầy Thích Viên Giáo chịu khó đến trụ sở Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin một bản sao văn kiện ủy nhiệm là thầy hết thắc mắc ngay chứ ngồi một chỗ mà la làng làm gì thế. Hoặc Thầy cho một địa chỉ thực, con sẽ gởi cho Thầy một bản sao văn kiện “ủy nhiệm ”. Thầy khỏi cần lạm dụng danh nghĩa công luận bởi vì công luận không hề ủy nhiệm cho Thầy đứng ra đòi hỏi bao giờ. (Tuy nói thế nhưng con cũng xin đính kèm các văn kiện liên hệ, nếu ai biết Thầy Viên Giáo ở đâu thì xin gởi giúp để Thầy đọc cho thỏa mãn).
ÁC TÂM THỨ NĂM :
Thầy viết : Bởi vì sẽ thật là phi lý khi các chức vụ lãnh đạo giáo hội trong và ngoài nước, từ Viện Trưởng Viện Hóa Đạo xuống đến các Tổng Vụ Trưởng, các Chánh Đại Diện Miền, Tỉnh… đều theo nhiệm kỳ mà lên xuống, không lẽ một người thế tục mới gia nhập giáo hội từ hơn 10 năm nay tại hải ngoại (1) lại được ủy nhiệm làm phát ngôn nhân “ trọn đời ” như Tăng Thống và Phó Tăng Thống hay sao ?
Thưa Thầy
- Ở trên, Thầy đã thú nhận là chưa hề thấy văn kiện ủy nhiệm mặt mũi ra làm sao, có ấn ký của Hội Đồng Lưỡng Viện hay không, được ký vào ngày tháng năm nào, nhiệm kỳ của phát ngôn nhân nầy là mấy năm hay là vĩnh viễn.
Vậy thì Thầy căn cứ vào đâu để qui kết Ông Ái được ủy nhiệm làm phát ngôn nhân “ trọn đời” như Tăng Thống và Phó Tăng Thống ? Cái điều nầy Thầy nêu ra mới thật là phi lý và buồn cười. Rõ ràng là Thầy đã tưởng tượng ra, Thầy đã bịa đặt ra để xuyên tạc, để gieo cái ác cảm của quần chúng vào Ông Ái, vào Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế. Nhưng Thầy đâu dễ đánh lừa quần chúng như thế ! Bởi vì :
- Ai cũng biết rằng Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế được Hòa Thượng Quyền Viện Trưởng Viện Hóa Đạo Thích Huyền Quang thành lập năm 1992 căn cứ vào điều 20 chương thứ tư của Hiến Chương GHPGVNTN. Như vậy sự ra đời của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế là hợp hiến. Đúng không Thầy!
- Nó hợp hiến vì nó là một PHÒNG của Viện Hóa Đạo cho nên nó phải tuân thủ điều 27 chương thứ tư của Hiến Chương GHPGVNTN qui định nhiệm kỳ của Viện Hóa Đạo chứ.
- Ngoài ra Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế được thành lập để đáp ứng với thời cuộc, khi thời cuộc không cần nữa thì nó đương nhiên được giải thể.
- Hơn thế nữa, Viện Hóa Đạo thành lập Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế thì Viện Hóa Đạo có quyền giải tán nó khi cần thiết. Vậy thì nhiệm kỳ của nó trọn đời ở đâu ? Sao Thầy ác khẩu thế.
ÁC TÂM THỨ SÁU :
Thầy viết : Ông Võ Văn Ái nói “ Do Thượng Tọa Tuệ Sỹ có những hành động chống phá đường lối cố hữu của GHPGVNTN và do Thượng tọa viết đơn từ chức nên Thượng Tọa không còn trong thành phần nhân sự của Giáo Hội trong Giáo chỉ số 2 ” .
Rồi Thầy đặt vấn đề :
Những hành động chống phá đường hướng cố hữu của GHPGVNTN là hành động nào, có bằng chứng gì không ?
Xin trả lời Thầy :
- GHPGVNTN đã có đầy đủ tư cách pháp lý, cho nên trên 30 năm qua Nhà Nước CS không thể giải tán Gíao hội được. Thượng Tọa Tuệ Sỹ đề nghị Gíao hội phải đăng ký lại để được sinh hoạt tức là Thượng Tọa Tuệ Sỹ đã phủ nhận pháp lý của Gíao hội. Hành động đó không phải là đi ngược đường hướng cố hữu của Gíao hội sao Thầy ?
- GHPGVNTN được phục hoạt dưới sự lãnh đạo của Nhị Vị Hòa Thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ. Thượng Tọa Tuệ Sỹ đề nghị thành lập một GHPGVNTN không Huyền Quang, không Quảng Độ để được Nhà nước cho sinh hoạt, tức phủ nhận cấp lãnh đạo của mình theo ý đồ của Nhà nước. Hành động đó có phải là đi ngược lại đường hướng của GH không hở Thầy ?
- GHPGVNTN cực lực lên án Nhà nước CS thành lập Gíao hội Phật giáo Việt Nam (tức Gíao hội Nhà nước) để biến Phật Giáo thành công cụ của đảng. Thượng Tọa Tuệ Sỹ cọng tác với Gíao hội Nhà nước (qua Viện Nghiên cứu Phật Học) cùng với Ông Lê Mạnh Thát (Phó Viện Trưởng) tổ chức Hội thảo Phật Giáo Cơ Hội và Thách Thức (2). Vậy có phải là Thượng Tọa Tuệ Sỹ đã đi ngược đường hướng cố hữu của Gíao hội không Thầy ?
- Trong công cuộc phục hoạt Gíao hội cần những người hy sinh, tâm huyết. Thượng Tọa Tuệ Sỹ đang làm Phó Viện Trưởng kiêm Tổng Thư Ký Viện Hóa Đạo lại yêu sách hoán chuyển công việc. Hoán chuyển qua việc gì đây ? Tại Viện Hóa Đạo các chức Tổng Vụ Trưởng là cấp dưới, đương nhiên Thượng Tọa không bằng lòng, vậy thì chỉ còn chức Viện Trưởng thôi chứ còn chức nào khác ? Tại Viện Tăng Thống thì dưới Đức Tăng Thống chỉ có chức vụ Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống. Hòa Thượng Thích Thiện Hạnh đã nhường chức nầy cho Thượng Tọa rồi mà Thượng Tọa cũng không bằng lòng. Vậy Thượng Tọa muốn cái gì đây ? Muốn làm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo hay muốn làm Tăng Thống ?
Chừng nấy thôi đã đủ chưa Thầy .
ÁC TÂM THỨ BẢY :
Thầy viết: Ông Võ Văn Ái nói “ nan đề của nhóm người tranh chấp nói trên được Hòa Thượng Thích Minh Tâm nêu ra trong buổi họp của GHPGVNTN Hải Ngoại tại Hoa Kỳ ở Chùa Diệu Pháp ngày 16.3.2006 là :
- Tại sao Giáo Chỉ Số 2 ban hành mà không hỏi ý kiến họ (tức là ý kiến của Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương). Nói theo ngoài đời cho dễ hiểu, chẳng khác chi câu hỏi của một vị Tỉnh Trưởng nói rằng : Thông Điệp của Tổng Thống tại sao không hỏi ý kiến tôi trước khi ban hành .
Thầy đặt vấn đề : Nói vậy là ngụy biện một cách trơ trẽn kém thông minh, để dối gạt những ai không nắm vững nội tình và qui chế sinh hoạt Giáo Hội .
Thưa Thầy
Ở đây cái người ngụy biện một cách trơ trẽn kém thông minh, để dối gạt những ai không nắm vững nội tình và qui chế sinh hoạt Giáo Hội là Thầy Viên Giáo chứ không phải là Ông Võ Văn Ái đâu Thầy nhé.
- Trước hết Thầy phải hiểu Giáo Chỉ là gì ? Theo giải thích thông thường mà một người vô học cũng hiểu được rằng Giáo Chỉ là Chỉ Thị của Vị Giáo Chủ. Tượng trưng cho vị Giáo Chủ ở đây là Đức Tăng Thống. Vậy thì Giáo Chỉ nó mang tính chất thiêng liêng, tất cả Phật Tử phải khâm tuân vì tất cả Phật Tử đã đặt trọn niềm tin vào ngôi vị của Ngài. Thầy hiểu chứ ?
- Rồi Thầy đem Hiến Chương ra Thầy viện dẫn vòng vo lung tung để qui kết rằng:
* Từ đại Hội Bất Tường tại Nguyên Thiều ngày 01.10.2003 , Hội Đồng Lưỡng Viện đã cung thỉnh 14 vị trong nước và 11 vị ngoài nước vào Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương, vậy mà khi ban hành Giáo Chỉ số 2 có đến 9 vị ngoài nước không được hỏi ý kiến trước, cho nên Giáo chỉ số 2 là hoàn toàn phi pháp, bất hợp lệ , trái Hiến Chương.
Vậy con xin hỏi Thầy có điều nào trong Hiến Chương GHPGVNTN qui định là mỗi khi Đức Tăng Thống Ban Hành Giáo Chỉ thì phải hỏi các vị trong Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương không ? Và theo Thầy thì Giáo Chỉ của Đức Tăng Thống chỉ hợp pháp, hợp lệ, hợp Hiến Chương khi nào có sự đồng thuận của 2/3 thành viên Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương, xin hỏi Thầy, Thầy căn cứ vào đâu, trong Hiến Chương hoàn toàn không có điều nào qui định như thế cả.
* Thầy phải nhớ rằng Giáo Chỉ mà phải được hỏi Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương và phải được 2/3 thành viên Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương đồng ý mới là hợp pháp, hợp hiến. mới được ban hành như Thầy nói thì nó trở thành cái Tuyên cáo của Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương rồi chứ đâu có phải là Giáo Chỉ nữa hả Thầy.
ÁC TÂM THỨ TÁM :
Thầy lại trích Hiến Chương : “Vì trách nhiệm và quyền hạn của Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương được qui định trong Hiến Chương như sau :
1/. Trình Đức Tăng Thống phê chuẩn và ban hành Hiến Chương GHPGVNTN.
2/. Trình Đức Tăng Thồng tấn phong Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo
3/. Điều hành Văn Phòng Viện Tăng Thống
4/. Phối hợp các Hội Đồng Giám Luật, Nghi lễ , và Phiên dịch Tam Tạng.
5/. Qui lập Danh Sách Giáo Phẩm Tăng Ni.”
(Hiến Chương, chương 4 , mục nhiệm vụ và quyền hạn của Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương)
Thưa Thầy Viên Giáo ! Thật là hết chỗ nói, đây là điều 17 chương thứ tư của Hiến Chương GHPGVNTN, qui định nhiệm vụ và quyền hạn của VĂN PHÒNG VIỆN TĂNG THỐNG chứ không phải của Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương.
Thầy lấy râu ông nọ chắp cằm bà kia với ác ý gì đây. Thầy đem những nhiệm vụ trên để gán cho Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương, để các vị thành viên trong Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương hời hợt tưởng lầm rằng mình bị xâm phạm quyền hạn mà sinh ra chống đối lại Viện Hóa Đạo. Thật là một đòn khích động thâm độc.
Nói tóm tại là Thầy không biết gì cả. Không biết đến văn kiện thành lập Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế, không biết nhiệm kỳ của Phát ngôn nhân Viện Hóa Đạo, không biết mưu đồ của Thầy Tuệ Sỹ, không biết Giáo Chỉ là gì, không biết nguyên tắc phân quyền trong GHPGVNTN, không biết rành mạch Hiến Chương GHPGVNTN,
Vậy nên con xin nhắc Thầy một câu ngạn ngữ của Tiền nhân:
Nói mà không biết là bất nhân, Thầy hiểu chứ ?
Xin Thầy cẩn trọng, đừng múa gậy rừng hoang, bởi vì rừng hoang nhiều khi vẫn có cọp đấy.
PHẦN THỨ HAI
PHẬT TỬ LÊ NGUYỄN MINH ĐỨC LÀ AI
I/. HAI VẤN ĐỀ CẦN GIẢI TỎA:
Vấn đề thứ nhất:
Trước hết Thầy đặt câu hỏi: Không ai biết Lê Nguyễn Minh Đức là ai, ngoại trừ Ông Võ Văn Ái .
Rồi Thầy tự trả lời : Đây chỉ là một người vô danh, dù có tên, vì không có chức vụ hay trách nhiệm chính thức trong GHPGVNTN. Giả như có là thành viên của Ban đại diện Huyện, Tỉnh hay Miền nào của Giáo Hội được cấp tốc nhận vào trước hay sau khi đăng bài viết ấy cũng không có tư cách để bàn nói chuyện của ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo
Thầy lại đặt câu hỏi : Tại sao chuyện nội bộ của Trung Ương Giáo Hội lại được một Phật tử bình thường ngoài Giáo Hội biết hết, từ những đối thoại của Hòa Thượng Viện trưởng ở Sài Gòn đến Quí Ngài ở Huế. Từ Viện Tăng Thống đến Viện Hóa Đạo, từ trong nước ra hải ngoại …
Rồi Thầy kết tội: Nếu Ông Võ Văn Ái không minh danh xác thực được con người Lê Nguyễn Minh Đức trước Hội Đồng Lưỡng Viện cũng như công luận, thì Lê Nguyễn Minh Đức chính là nội gián, là tình báo từ thế lực bên ngoài cài vào GHPGVNTN thông qua Ông Võ Văn Ái.
Thưa Thầy :
- Việc làm của Thầy quá vô duyên, vô duyên bởi vì Hội Đồng Lưỡng Viện cũng như công luận có ai đòi hỏi minh danh xác thực con người Lê Nguyễn Minh Đức đâu. Và Hội Đồng Lưỡng Viện cũng như công luận không hề ủy nhiệm cho Thầy đứng ra kêu gào đòi Ông Võ Văn Ái phải minh danh xác thực con người Lê Nguyễn Minh Đức, vậy Thầy có thấy việc làm của Thầy là vô duyên không.
- Việc làm của Thầy là quá hồ đồ, hồ đồ bởi vì :
Thưa Thầy ! Ngay cả Công An Cọng Sản trước khi kết tội ai họ cũng điều tra xác minh huống hồ Thầy là một Tu Sỹ Phật Giáo, Tu Sỹ của Đạo Như Thật mà Thầy kết tội Lê Nguyễn Minh Đức và Võ Văn Ái hồ đồ thế. Thầy đã bỏ một chút thì giờ nào để tìm hiểu, điều tra xác minh Lê Nguyễn Minh Đức là ai chưa? Chắc chắn là chưa. Vậy sao Thầy dám quả quyết Lê Nguyễn Minh Đức là người ngoài Gíao hội, là nội gián do các thế lực bên ngoài cài vào Viện Hóa Đạo thông qua Ông Võ Văn Ái ? Sao Thầy ác thế!
Vậy bây giờ đây con xin thưa với Thầy rằng Lê Nguyễn Minh Đức là con đây, là Nguyên Chánh Lê Công Cầu, Vụ Trưởng Gia Đình Phật Tử Vụ, Gia Đình Phật Tử Việt Nam đây. Thầy tính sao ?
Vấn đề thứ hai:
Thầy lại đặt câu hỏi: Còn nếu nói rằng Lê Nguyễn Minh Đức là bí danh của một thành viên Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo hoặc Viện Tăng Thống thì lại càng không thể chấp nhận vì một trong 3 lý do sau :
1. Những điều viết ra chỉ là vu khoát, là dối trá không thực, không có bằng chứng nên không thể để tên thật.
2. Những điều viết ra không phải là chủ trương của Viện Hóa Đạo, và chưa được thông qua ý kiến của Hội Đồng Lưỡng Viện.
3. Người viết muốn được tiếp tục “ ẩn tích ” để làm nội gián cho Ông Võ Văn Ái trong lòng Viện Hóa Đạo trong nước.
Thưa Thầy Viên Giáo,
- Thầy nói: những điều viết ra chỉ là vu khoát, là dối trá không thực, không có bằng chứng. Vậy muốn có sự thật, muốn có bằng chứng thì phải làm thế nào Thầy nhỉ ? Chỉ có một con đường duy nhất là phải tìm gặp Hòa Thượng Viện Trưởng, gặp Hòa Thượng Thiện Hạnh, gặp Hòa Thượng Như Đạt để xác minh phải không Thầy. Vậy Thầy đã làm việc đó chưa ? Chắc chắn là chưa ? Vậy sao Thầy lại kết luận bừa bãi thế. Ngược lại Lê Nguyễn Minh Đức thì đã được tận tai nghe Quí Ngài nói, được tận mắt dự họp với Quí Ngài, vậy thì lời của Thầy nói, và lời của Lê Nguyễn Minh Đức ai thật hơn ai hả Thầy. Thầy cứ đi xác minh đi chứ, cứ ngồi một chỗ mà suy luận, mà xuyên tạc, thì ai tin được Thầy ?
- Còn Thầy muốn biết vì sao từ trước đến nay Lê Công Cầu viết bài nào cũng để tên thật nhưng nay lại để tên Lê Nguyễn Minh Đức phải không Thầy.
(Trước khi trả lời xin được đính chính một chút là LÊ NGUYỄN ĐỨC MINH chứ không phải MINH ĐỨC – PTTPGQT đã đánh nhầm.)
Thưa Thầy : Lê Công Cầu là tên cha mẹ đặt cho, Nguyên Chánh là pháp danh Cố Bổn Sư Thích Mật Nguyện đặt cho, nó chỉ có tính cách gia đình và cá nhân.
Lê Nguyễn là họ cha và họ mẹ, Đức Minh là pháp tự do Hội Đồng Thập Sư ban cho Lê Công Cầu khi Lê Công Cầu thọ giới Thập Thiện tại Giới Đàn Phước Huệ.
Vì bài “Âm Mưu của Thầy Tuệ Sỹ đối với GHPGVNTN” là đụng chạm đến một vị cao tăng mà mình đã một thời kính ngưỡng, giờ đây vì sự sống còn của GHPGVNTN mình đành phải dẹp tình riêng, nó đau lắm chứ Thầy, cho nên Lê Công Cầu phải đem cả họ cha cả họ mẹ, cả niềm tin của Hội Đồng Thập Sư để xác tín trước Tam Bảo là vì thế đó Thầy. Thầy đã hết thắc mắc chưa ?
-Thầy nói : Những điều viết ra không phải là chủ trương của Viện Hóa Đạo, và chưa được thông qua ý kiến của Hội Đồng Lưỡng Viện. Thưa Thầy, Thầy nói rất đúng. Bài viết của Lê Nguyễn Minh Đức không phải do Viện Hóa Đạo chủ trương vì Viện Hóa Đạo không có đơn đặt hàng như Nhà Nước cọng sản đâu Thầy. Và những người như Lê Nguyễn Minh Đức cũng không phải viết theo đơn đặt hàng như bọn bồi bút. Những bài viết ấy là một chút tâm tư, một chút tâm huyết chia xẻ với Giáo Hội trong cảnh khốn cùng, Hội Đồng Lưỡng Viện biết như vậy, cho nên Hội Đồng Lưỡng Viện đâu có bắt buộc phải thông qua. Tuy nhiên khi những bài viết ấy được gởi đến văn phòng Viện Hóa Đạo để biết, Văn Phòng Viện Hóa Đạo vì tôn trọng quyền tự do ngôn luận cho nên gởi qua Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế đăng tải để rộng đường dư luận. Thế thôi thưa Thầy
- Thầy nói: Người viết muốn được tiếp tục ẩn tích để làm nội gián cho Ông Võ Văn Ái trong lòng Viện Hóa Đạo trong nước. Điều nầy nghe mới lạ tai chứ Thầy, một Ông Thầy tu sao lại đi vu khống người khác như thế : Ông Ái hiện nay là thành viên của Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN, có thể nói là một yếu nhân của Viện Hóa Đạo, như vậy GHPGVNTN là ngôi nhà tâm linh của Ông Ái, vậy thì có ai lại đi cài ăn trộm vào ngôi nhà của mình không Thầy. Thầy ác quá.
II/. 8 VẤN NẠN BIỆN MINH CHO THẦY TUỆ SỸ
Vấn nạn thứ nhất:
Thầy viết: Ngày 17.8.2008. Viện Hóa Đạo trong nước ủy nhiệm Văn Phòng II công bố Chúc Thư và Giáo Chỉ tại Chùa Pháp Luân, nhưng Văn Phòng II Viện Hóa Đạo đã ra thông tư vào ngày 23.7.2008, cho biết là đã được sự ủy nhiệm này rồi . Điều nầy có nghĩa là thế nào ? Phải chăng là sự láo khoét và đồng lõa cho sự láo khoét nầy của cả hai văn phòng Viện Hóa Đạo.
Thưa Thầy,
Thầy thắc mắc là tại sao ngày 17.8 Viện Hóa Đạo trong nước mới ủy nhiệm Văn Phòng II công bố Chúc Thư và Giáo Chỉ, mà Văn Phòng II lại ra thông tư trước đó 25 ngày ( 23.7 ), rồi Thầy kết luận là cả 2 Văn Phòng láo khoét.
Thầy à,
Nếu là một người bình thường mà đặt câu hỏi nầy chắc con phải mắng một tiếng “đồ ngu! ” quá, nhưng Thầy thì con không dám, Thầy biết vì sao không ?
Bất cứ một buổi lễ hay một tổ chức gì cũng phải có bàn bạc có sắp xếp trước chứ. Ta gọi nôm na là phải có tiền hội nghị.
Do đó, Viện Hóa Đạo phải bàn bạc trước với Văn Phòng II để cho Văn Phòng II chuẩn bị chứ. Văn Phòng II phải phân công nhân sự, phải chuẩn bị địa điểm, chương trình, lễ vật, vận động kinh phí và nhất là phải thông báo cho Đồng Bào Phật Tử biết ngày giờ, địa điểm để đến tham dự chứ Thầy. Cho nên Văn Phòng II ra thông tư ngày 23.7 thì có gì lạ đâu.
Rồi đến ngày lễ đã ấn định là ngày Chung Thất Đức Tăng Thống 17.8.2008, Viện Hóa Đạp gởi quyết định chính thức ủy quyền cho Văn Phòng II công bố Chúc Thư và Giáo Chỉ ngay trong buổi Lễ thì là chính đáng rồi, Thầy thắc mắc vào đâu nữa hở Thầy.
Vấn nạn thứ hai:
Thầy viết : Có thực là Hòa Thượng Viện Trưởng đề bạt TT Tuệ Sỹ vào Giáo Hội và bị Cố Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang bác hay là ngược lại : chính HT Viện Trưởng đã bác ý kiến của cố Đại Lão HT Thích Huyền Quang, không cho TT Tuệ Sỹ vào Ban Chỉ Đạo VHĐ trong Đại Hội Bất Thường tại Tu Viện Nguyên Thiều tháng 10.2003 ?
Thưa Thầy !
Một lần nữa Thầy lại lấy râu Ông nọ chắp cằm bà kia để đánh lừa dư luận :
Thầy hãy xem lại bài của Lê Nguyễn Minh Đức để nhớ rằng việc HT Viện Trưởng đề bạt TT Tuệ Sỹ mà bị Đức Cố Tăng Thống bác là xảy ra vào năm 1999. Còn Đại Hội Bất Thường tại Nguyên Thiều là năm 2003. Thầy lấy một sự kiện của 4 năm về trước để cố ý ghép vào Đại Hội Nguyên Thiều, nhưng Thầy không biết gì về Đại Hội Nguyên Thiều cả cho nên Thầy ghép vụng về quá. Thầy hãy nghe đây nhé :
Trước Đại Hội Nguyên Thiều, Viện Hóa Đạo đã cử 3 Thầy : Thái Hòa, Phước Viên, Hải Tạng đi gặp chư vị Tôn Túc có lòng với GHPGVNTN để thỉnh mời vào Hội Đồng Lưỡng Viện và được Chư Vị Tôn Túc hứa khả. Danh sách nầy do Thượng Tọa Tuệ Sỹ đề nghị. Khi đưa danh sách ra Đại Hội tất cả mọi người đều hoan hỷ. Vậy Thầy căn cứ vào đâu để Thầy bịa chuyện là đa số thành viên tham dự Đại Hội Bất Thường đã thỉnh nguyện HT Viện Trưởng nên thuận ý Cố Đại Lão HT Thích Huyền Quang để công cử TT Tuệ Sỹ vào chức vụ Phó Viện Trưởng VHĐ và HT Viện Trưởng đã miễn cưỡng chấp thuận ? Thầy cứ đi gặp các vị hiện diện trong Đại Hội Nguyên Thiều để hỏi đi. Lê Công Cầu không nói ngoa đâu.
Vấn nạn thứ ba:
-Thầy viết: Sau sự biến Lương Sơn, HT Viện Trưởng im lặng, giao khoán công việc cho TT Phó Viện Trưởng.
Thưa Thầy Viên Giáo ! Thầy căn cứ vào đâu để nói bừa bãi thế.
Sau sự biến Lương Sơn, dù bị quản thúc chặc chẽ nhưng HT Viện Trưởng vẫn trực tiếp lãnh đạo GHPGVNTN, mà bằng chứng cụ thể nhất là chính tay Ngài đã lần lượt ký Quyết Định thành lập 21 Ban Đại Diện GHPGVNTN tại các Tỉnh Thị trên Toàn Quốc. Ngay cả Thượng Tọa Thanh Huyền Tổng Vụ Trưởng Thanh Niên vẫn phải đến xin Ngài phê chuẩn danh sách Ban Hướng Dẫn “Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” nhưng Ngài không chấp nhận [vì danh xưng này không có trong Hiến chương GHPGVNTN]. Nếu giao khoán cho Thầy Tuệ Sỹ thì Thầy Thanh Huyền đâu cần đến gặp HT Viện Trưởng để xin phê chuẩn phải không Thầy ? Những sự kiện ấy chắc Thầy biết chứ ?
-Thầy lại viết tiếp :
Từ đó mới có quyết định bổ nhiệm Huynh Trưởng Nguyễn Châu làm Vụ Trưởng Vụ Gia Đình Phật Tử với sự đồng thuận thông qua của Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo. Đây không phải là quyết định của cá nhân TT Phó Viện Trưởng, HT Viện Trưởng có thực sự là không am hiểu hành chánh hay không khi trách TT Phó Viện Trưởng không “thừa ủy nhiệm Viện Trưởng” mà lại “thừa ủy nhiệm Ban Chỉ Đạo VHĐ”? Không lẽ Ngài Viện Trưởng không biết là Ban Chỉ Đạo VHĐ bao gồm luôn cả Viện Trưởng hay sao ?
Thưa Thầy Viên Giáo !
Chỉ một cái nguyên tắc TẬP THỂ LÃNH ĐẠO CÁ NHÂN PHỤ TRÁCH mà Thầy cũng không biết, lại còn dám lên mặt chê Hòa Thượng Viện Trưởng không am hiểu hành chánh.
Thưa Thầy,
- GHPGVNTN áp dụng nguyên tắc tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách cho nên mới ban hành Hiến Chương để qui định quyền hạn và trách nhiệm của từng chức vụ.
Điều 19 chương Thứ Tư của Hiến Chương qui định rằng : Viện Trưởng Viện Hóa Đạo chiụ trách nhiệm trước pháp lý, cho nên Viện Trưởng có đủ thẩm quyền để ký các văn kiện pháp qui. Bởi vì quyền hạn của Viện Trưởng đã được tập thể giao phó thông qua Hiến Chương, cho nên khi ký một văn bản pháp qui Viện Trưởng không cần phải triệu tập ban Chỉ Đạo họp nữa. Vì thế khi Thầy Tuệ Sỹ triệu tập ban Chỉ Đạo họp để ký quyết định bổ nhiệm HTr Nguyễn Châu làm Vụ Trưởng Gia Đình Phật Tử là sai nguyên tắc của Hiến Chương, nói một cách khác là làm mà không dám chịu trách nhiệm một mình, phải mượn danh tập thể.
- Thầy cũng biết rằng Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo bao gồm luôn cả Viện Trưởng. Vậy thì Viện Trưởng đứng đầu Ban Chỉ Đạo hay Viện Phó đứng đầu? Viện Trưởng đứng đầu Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo phải không Thầy. Do đó, cái quyền chủ tọa các phiên họp Ban Chỉ Đạo là quyền của Viện Trưởng. Chỉ khi nào Viện Trưởng vắng mặt với lý do bất khả kháng thì Viện Trưởng mới ủy quyền cho Phó Viện Trưởng thay mặt. Trong trường hợp nầy HT Viện Trưởng còn đó, HT Viện Trưởng không ủy nhiệm, mà TT Tuệ Sỹ tự ý triệu tập Ban Chỉ Đạo họp thì không những sai nguyên tắc mà còn là một sự tiếm quyền. Vì tiếm quyền cho nên TT Tuệ Sỹ không thể đề thừa ủy nhiệm Viện Trưởng được vì thực tế Viện Trưởng có ủy nhiệm đâu. Cho nên TT Tuệ Sỹ đề thừa ủy nhiệm Ban Chỉ Đạo VHĐ là lợi dụng tập thể để che đậy sự tiếm quyền của mình. Cứ ký một văn kiện mà phải triệu tập cả Ban Chỉ Đạo họp để chịu trách nhiệm chung thì thử hỏi một tháng, một năm Ban Chỉ Đạo phải họp bao nhiêu lần?
- Ngoài ra trong quyết định bổ nhiệm HTr Nguyễn Châu làm Vụ Trưởng, TT Tuệ Sỹ lại đóng cái ấn riêng của mình chứ không phải là con dấu của Viện Hóa Đạo. Nếu Thầy cần con sẽ gởi cho Thầy một bản sao quyết định đó, nếu Thầy xác định được Thầy là ai, ở đâu.
Vì thế mà cái quyết định ấy không có giá trị gì cả. Thầy hiểu chưa ?
Vấn nạn thứ tư:
Thầy viết : Có thực HT Viện Trưởng cũng như Văn Phòng Viện Hóa Đạo I và II không hay biết gì về tổ chức Gia đình Phật Tử Việt Nam trên Thế Giới hay không ?
- Thưa Thầy Viên Giáo, câu hỏi của Thầy nghe thật là buồn cười : Một nhà lãnh đạo mà không biết những việc xảy ra chung quanh mình thì làm sao nắm vững tình hình mà lãnh đạo hở Thầy. Nhà lãnh đạo phải nghe ngóng, phải tìm hiểu mới kịp thời ứng phó với những diễn biến xảy ra liên quan đến bản thân mình, tổ chức của mình chứ .
- Cho nên Hòa Thượng Viện Trưởng phải biết nguyên nhân nào, động lực nào thúc đẩy người ta thành lập “Gia Đình Phật Tử Viết Nam Trên Thế Giới”, lập ra với mục đích gì, hậu quả của nó sẽ ra sao. Nhưng đó là CÁI BIẾT TRÁCH NHIỆM, cái biết của nhà lãnh đạo bắt buộc phải có.
- Nhưng, những người trực tiếp chịu trách nhiệm như TT Phó Viện Trưởng, TT Tổng Thư Ký VHĐ, TT Tổng Vụ Trưởng Thanh Niên không hề báo cáo cho HT Viện Trưởng biết việc tổ chức mới “Gia Đình Phật Tử Viết Nam Trên Thế Giới” và cũng không hề xin phép Viện Trưởng Viện Hóa Đạo chấp thuận cho tổ chức, đến khi xong việc mới đem danh sách lên xin phê chuẩn. Việc xin phép, báo cáo cho HT Viện Trưởng để HT Viện Trưởng biết rõ sự việc, đó là CÁI BIẾT NGUYÊN TẮC. Cái nầy không hề có, cho nên HT Viện Trưởng nói không biết là như vậy, Thầy hiểu chưa ?
Thầy viết tiếp:
Vậy Quí Ngài giải thích thế nào về việc tham dự chứng minh của TT Thích Viên Lý, Tổng Thư Ký Văn Phòng II Viện Hóa Đạo và TT Thích Nguyên Siêu, Tổng Vụ Trưởng Văn Hóa GHPGVNTNNH-HK trong Đại Hội thành lập Gia Đình Phật Tử Viết Nam Trên Thế Giới tại Ấn Độ ngày 07,08 và 09.11.2004 ?
Điều nầy xin Thầy Viên Giáo đọc kỹ lại các văn kiện của Đại Hội thành lập Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới để biết rằng: TT Thích Viên Lý, Tổng Thư Ký VPII Viện Hóa Đạo và TT Thích Nguyên Siêu, Tổng Vụ Trưởng Văn Hóa GHPGVNTNHN-HK được mời tham dự “Lễ Hội Gia Đình Phật Tử Việt Nam trên thế giới” chứ không phải tham dự “Đại Hội Thành Lập Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” như Thầy đã dùng xảo ngôn để đánh lừa. Quí Thầy được mời đi để chứng minh, hướng dẫn hành hương Phật Tích, chứ không phải chứng minh việc thành lập “Gia Đình Phật Tử Việt Nam trên Thế Giới”. Vì thế mà phiên họp thứ 5 ngày 9.11.2004 để bàn về mô hình cơ chế và công cử Ban Hướng Dẫn Trung ương “Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới”, các Ngài đâu có tham dự ! ( xin Thầy đọc cuốn “Đường Về Xứ Phật” của Tâm Tín Trần Hoàng Thơ - vợ của Huynh Trưởng Trần Đình Biên – đã tường trình rất rõ Lễ Hội Hành Hương nầy – phiên họp thứ 5 được đề cập ở trang 11).
Thầy viết tiếp :
Và giải thích thế nào về Thông Cáo Báo Chí ngày 10.11.2004 của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế, cơ quan phát ngôn của Viện Hóa Đạo, qua đó ca ngợi tinh thần dũng mãnh và đoàn kết của tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam, cũng như đăng tải hai quyết nghi của Đại Hội nầy
Thưa Thầy Viên Giáo !
Con xin thưa với Thầy hai điều:
1) Cho đến giờ phút nầy Giáo Hội vẫn ca tụng tinh thần dũng mãnh và đoàn kết của tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam . Giáo Hội chỉ không thừa nhận và giải thể những người lãnh đạo Gia Đình Phật Tử Việt Nam của Giáo Hội mà phản bội lại Giáo Hội. Còn Gia Đình Phật Tử Việt Nam, Giáo Hội vẫn xác định là con đẻ của Giáo Hội, xác định là vẫn đứng uy nghi trong lòng Giáo Hội. Giáo Hội rất cảm kích và tán thán. ( Xin Thầy Viên Giáo đọc kỹ văn thư của Viện Hóa Đạo gởi Anh Nguyên Tín Nguyễn Châu do TT Thích Viên Định, thừa ủy nhiệm HT Viện Trưởng Viện Hóa Đạo ký )
Thầy cũng nên biết rằng :
Việc Anh Nguyên Tín Nguyễn Châu gởi Trình Thư cho Giáo Hội ngày 11/10/2006 nói rằng : Giáo Hội không thừa nhận Ban Hướng Dẫn Trung Ương Gia Đình Phật tử Việt Nam là Giáo Hội đã vô hiệu hóa cơ cấu Gia Đình Phật Tử Việt Nam từ cấp Trung Ương đến cấp địa phương với hơn 40 ngàn Huynh Trưởng và hơn 1 triệu đoàn viên.
Qua Trình Thư nầy ta thấy Anh Nguyễn Châu đã đánh lừa Huynh trưởng, vu khống Giáo Hội, nhằm lôi kéo Đoàn Viên Gia Đình Phật Tử Việt Nam chống lại các quyết định của Viện Hóa Đạo. Ngoài ra nó hoàn toàn rập khuôn theo lập luận của Nhà Nước Cọng sản, bởi vì Nhà Nước cọng sản tự đồng hóa Đảng với Tổ Quốc với Nhân Dân là một, cho nên ai chống đối Đảng tức là chống đối Tổ Quốc, chống đối Nhân Dân. Ở đây cũng vậy: Ban Hướng Dẫn của Anh Nguyễn Châu tự đồng hóa mình với tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam, cho nên anh Nguyễn Châu cho rằng Viện Hóa Đạo không thừa nhận Ban Hướng Dẫn Nguyễn Châu tức là Viện Hóa Đạo không thừa nhận tổ chức Gia Đình Phật Tử Việt Nam. Đó là một lối tuyên truyền lừa bịp. Sở dĩ con nói dông dài như vậy để Thầy thấy họ đều một đường lối mà ra cả. Vì vậy mà Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế ca tụng tinh thần dõng mãnh và đoàn kết của “Gia Đình Phật Tử Việt Nam” chứ có phải ca tụng “Đại hội thành lập Gia Đình Phật Tử Việt Nam trên Thế Giới” đâu. Thầy đừng hiểu lầm chứ.
2) Xin Thầy Viên Giáo vui lòng vào Trang nhà Quê Mẹ, đọc kỹ lại 2 Quyết Nghị mà Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế đăng tải ngày 10.11.2004 nhé:
Một Quyết Nghị lên án nhà cầm quyền Hà Nội vi phạm tự do và nhân quyền đã ngăn chận không cho phái đoàn Huynh Trưởng Quốc Nội tham dự Lễ Hội Gia đình Phật tử Việt Nam trên thế giới, và một Quyết Nghị tuyên bố dù gian khổ vẫn luôn luôn trung kiên với GHPGVNTN. Hai Quyết Nghị nầy do Toàn Thể Huynh Trưởng Đại Biểu tham dự “Lễ Hội Gia Đình Phật Tử Việt Nam trên thế giới” đồng ký tên. Nội dung của 2 Quyết Nghị nầy không liên quan gì đến việc thành lập “Gia Đình Phật Tử Việt Nam Trên Thế Giới” cả.
Vì vậy Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế đăng tải là hoàn toàn khách quan, xin Thầy nghiên cứu kỹ đừng cởi ngựa xem hoa nghe Thầy.
Vấn nạn thứ năm:
Thầy viết : Có thư mời họp Hội Đồng Lưỡng Viện nhằm chấn chỉnh nhân sự và giải quyết những Phật Sự quan trọng của Giáo Hội không hay chỉ là lời mời dự Giỗ Tổ Nguyên Thiều vào giữa năm 2005, tiến đến việc ban hành Giáo Chỉ Số 2 (29.11.2005)?
Thưa Thầy,
Không lẽ Thầy không biết là GHPGVNTN đang bị Nhà nước cọng sản bức tử ? nhất là sau Đại Hội Bất Thường tại Nguyên Thiều năm 2003 Nhà nước đã tạo nên Sự biến Lương Sơn để lấy cớ quản thúc Chư Tôn trong Hội Đồng Lưỡng Viện một cách khắc nghiệt. Nếu có thư mời họp liệu Nhà Nước có để yên cho không, hay là một lần nữa Hội Đồng Lưỡng Viện sẽ nhận chiếu chỉ lưu đày biệt xứ. Cho nên câu Thầy hỏi ngớ ngẩn như người ngoài hành tinh mới đến địa cầu. Thầy có biết rằng nguyên nhân chính mà Hội Đồng Lưỡng Viện phải quyền biến để họp nhân ngày Giỗ Tổ Nguyên Thiều với mục đích chấn chỉnh nhân sự là do đâu không ? Chính là do cái đơn xin hoán đổi chức vụ của Thầy Tuệ Sỹ đấy. Vậy mà Thầy Tuệ Sỹ tránh né không đến, viện cớ là nhập thất, có phải là Thầy bất kính với Hội Đồng Lưỡng Viện, xem vận mạng của Giáo Hội nhẹ hơn đám tang của Sư Bà Tâm Đăng không ?
Thầy lại viết :
TT Tuệ Sỷ nhập thất, có quyền từ chối dự Giỗ Tổ hằng năm không ? và có nên từ chối đi dự tang lễ trong đời chỉ xảy ra một lần của Sư Bà Tâm Đăng, người ân của Thượng Tọa hay không?
Thưa Thầy
- Thượng Tọa Tuệ Sỹ có toàn quyền từ chối lời mời dự Giỗ Tổ Nguyên Thiều hằng năm, nhưng Thượng Tọa Tuệ Sỹ không thể từ chối tham dự phiên họp Hội Đồng Lưỡng Viện, bởi vì TT Tuệ Sỹ là Phó Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, Thượng Tọa phải có trách nhiệm với sự tồn vong của Giáo Hội.
- Thượng Tọa Tuệ Sỹ có toàn quyền tham dự lễ tang của Sư Bà Tâm Đăng vì Sư Bà là người ân của Thượng Tọa, nhưng Thầy Viên Giáo phải nhớ rằng : phiên họp của Hội Đồng Lưỡng Viện chỉ vỏn vẹn có một buổi, mà đám tang Sư Bà Tâm Đăng kéo dài 10 ngày, họp xong rồi Thượng Tọa đi có được không .
Người lãnh đạo phải đặt nghĩa chung lên trên tình riêng chứ Thầy.
Vấn nạn thứ sáu và thứ bảy:
Thầy viết :
6) Thầy Tuệ Sỹ có thực sự viết đơn từ chức hay không ? nội dung thư nầy ra sao, viết vào ngày tháng nào, gửi cho ai, gởi bằng bưu điện hay email ? Thư viết tay hay thư dùng máy vi tính ? có đóng dấu và chữ ký hay không ? ( thật chẳng khác chi một câu thẩm vấn của cán bộ chuyên nghiệp - LCC) Nếu Ông Võ Văn Ái không có cái gọi là “thư từ chức” này thì hãy thỉnh cầu HT Viện Trưởng cho công bố, chứ đừng có vu khống cho một người vì thể diện của Giáo Hội mà im lặng, nhập thất để phiên dịch đại tạng kinh từ mấy năm nay.
Thầy viết tiếp :
7) Phản ứng đối với Giáo Chỉ Số 2 bất công, vi hiến, trái giáo luật, quá bán thành viên Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo tỏ thái độ bằng cách viết thư đệ trình HT Viện Trưởng, qua đó nói rõ nguyên nhân nào dẫn đến việc từ chức, đồng thời đề nghị những ý kiến thành thực để cũng cố Giáo Hội….Những vị từ chức đang là nhân chứng sống, gồm TT Thích Đức Thắng, TT Thích Thái Hòa, TT Thích Thanh Huyền, TT Thích Phước An, TT Thích Phước Viên (3).
Thưa Thầy Viên Giáo !
Trước hết, ở câu số 6 Thầy đã thú nhận rằng Thầy chưa hề thấy đơn từ chức của Thầy Tuệ Sỹ cho nên Thầy yêu cầu HT Viện Trưởng công bố. Đúng không ?
Sau đó, chắc chắn là Thầy cũng chưa hề thấy đơn từ chức của vị nào trong Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo cả. Đúng không ? Bởi vì:
- Thầy Thanh Huyền không hề có đơn từ chức, Thầy Thanh Huyền là Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên, đồng thời là cố vấn Giáo Hạnh của Ban Hướng Dẫn Anh Nguyễn Châu kể từ khi mới thành lập. Nhưng qua những việc làm sai trái của Ban Hướng Dẫn nầy, thầy không hề có thái độ, như việc Anh Nguyễn Châu tham gia hội nghị với Thầy Thích Minh Châu và Anh Võ Đình Cường …để bán đứng Gia Đình Phật Tử Việt Nam cho Gíao hội quốc doanh, việc Anh La Thành Tỵ là ủy viên của Ban Hướng Dẫn nầy đã viết thư lên án Nhị Vị Hòa Thượng lãnh đạo Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ là “cấu kết với những thế lực thù địch nước ngoài và những phần tử phản động trong nước để chống phá Nhà nước, chống phá Giáo Hội Nhà nước” mà Thầy vẫn làm thinh…Việc thành lập “Gia Đình Phật tử Việt Nam Trên Thế giới” Thầy không báo cáo cho HT Viện Trưởng biết, v.v... Qua đó Hội Đồng Lưỡng Viện đánh giá là Thầy thiếu trách nhiệm nên đồng thuận để Thầy nghỉ việc, chứ Thầy có làm đơn từ chức đâu.
- Thầy Thái Hòa là Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hoàng Pháp kiêm phó Đại Diện GHPGVNTN Tỉnh Thừa Thiên Huế. Vì nhiều lý do khách quan nên Hòa Thượng Chánh Đại Diện Thích Thiện Hạnh cùng Ban Đại Diện quyết định dời Văn Phòng Tỉnh Giáo Hội từ Chùa Thuyền Lâm về Chùa Phước Thành, Huế, đồng thời đưa các lớp Phật Học Sơ đẳng, Trung đẳng, Cao đẳng vào Chùa Quốc Ân thì Thầy Thái Hòa không bằng lòng, cho nên Thầy bỏ không sinh hoạt Ban Đại Diện, không bố tát, không tham dự Lễ Phật Đản. Đồng thời Thầy đứng ra bảo trợ cho tổ chức Gia Đình Phật Tử của Anh Nguyễn Châu, là tổ chức mà Giáo Hội không thừa nhận. Do đó Hội Đồng Lưỡng Viện đã đồng thuận để Thầy nghỉ việc chứ Thầy có đơn từ chức đâu.
Vậy Thầy Viên Giáo nói ở câu số 7 rằng: “Quá bán thành viên Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo tỏ thái độ bằng cách viết thư đệ trình HT Viện Trưởng, qua đó nói rõ nguyên nhân nào dẫn đến việc từ chức, đồng thời đề nghị những ý kiến thành thực để củng cố Giáo Hội”. Xin hỏi là Thầy căn cứ vào đâu để nói, khi mà Thầy chưa hề thấy đơn từ chức của TT Tuệ Sỹ, của TT Thanh Huyền, TT Thái Hòa. Vậy thì rõ ràng Thầy Viên Giáo đã bịa đặt ra để đánh lừa quần chúng. Thầy xuyên tạc sự thật để gây hoang mang cho đồng bào Phật Tử .Thầy có phải là một tu sỹ Phật Giáo không Thầy ?
Vấn nạn thứ tám:
Thầy viết: Hội Đồng Lưỡng Viện có dám tổ chức Đại Hội bất thường để luận tội và cho những vị bị loại trừ có cơ hội biện hộ hay không ?
Thưa Thầy Viên Giáo,
Chắc chắn là Giáo Hội không tổ chức Đại Hội bất thường rồi, vì không đáng để nhận hậu quả Sự biến Lương Sơn một lần nữa. Hơn nữa Hiến Chương GHPGVNTN cũng không qui định : hễ một vị chức sắc của Giáo Hội vi phạm thì phải tổ chức Đại Hội để luận tội và biện hộ.
Nhưng Thầy Viên Giáo nhìn lại xem đã có vị nào cho rằng mình bị oan ức mà tìm đến gặp Hòa Thượng Viện Trưởng, gặp Chư Tôn trong Hội Đồng Lưỡng Viện để trình bày cái oan ức của mình chưa? Chưa hề có, ngay cả Thích Viên Giáo cũng thế. Họ chỉ dùng phương tiện truyền thông cộng cộng để công kích, để khích động quần chúng chống đối lại. Bản thân họ chưa hề có một động thái nào gọi là tôn trọng Hội Đồng Lưỡng Viện cả. Vậy việc đòi đối chất, biện hộ có phải là thực tâm của họ không hay là ý đồ khích động của Thích Viên Giáo?
Thưa Thầy Viên Giáo !
Năm nay, nhân ngày Giỗ Tổ Nguyên Thiều con lại được cùng Quí Ngài trong Hội Đồng Lưỡng Viện dự bàn một số công việc của Giáo Hội. Con có trình bày nhận định của mình qua các bài viết của Thích Viên Giáo. Qua đó Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo và Hòa Thượng Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống có nói với con rằng : Hội Đồng Lưỡng Viện sẵn sàng gặp bất cứ vị nào cần đối chất như Thầy Viên Giáo nêu ra.
Nhưng trước khi Hội đồng Lưỡng Viện tiếp kiến, con có 3 nhận xét xin Thầy Viên Giáo quan tâm :
1) Những vị liên quan như Thầy Tuệ Sỹ có trực tiếp đòi hỏi đối chất hay không, mà chỉ thấy Thầy Viện Giáo kêu gào ầm ỷ lên thôi. Nếu Thầy Tuệ Sỹ có ủy quyền cho Thầy Viên Giáo đứng ra phản đối, thách thức, biện hộ thì chắc chắn Thầy Viên Giáo đã đường đường chính chính đến gặp Hội Đồng Lưỡng Viện để bàn bạc rồi. Phải không? Ở đây Thầy Viên Giáo cứ đứng trong bóng tối để đánh lén, thì Phật Tử có quyền cho rằng Thầy là một kẻ thừa lệnh Nhà nước cọng sản phá hoại GHPGVNTN.
2) Lại nữa văn bản của Thầy về nội dung thì có giọng điệu hách dịch của Công An thẩm vấn, lại có thái độ trịch thượng như của cán bộ đối với dân. Về hình thức thì cách trình bày, cách đánh máy, cho đến bố cục quá chuẩn, không hề sai sót một dấu chấm hay một dấu phẩy nào, chứng tỏ tác giả là một cán bộ văn phòng chuyên nghiệp, chứ không phải là một ông thầy tu bình thường. Do đó nhiều người đánh giá rằng Thầy là một cán bộ tôn giáo trá hình, lợi dụng tình thế để đục nước béo cò mà thôi.
3) Ngoài ra Thầy Viên Giáo lại quá nhiệt tình biện minh cho Thầy Tuệ Sỹ, biện minh quá hùng hổ, liên miên không mệt mỏi, cho nên nhiều người nghi ngờ rằng chính TT Tuệ Sỹ tự biện minh cho mình bằng cái tên Thích Viên Giáo.
Thưa Thầy Viên Giáo ! Thầy nghĩ sao ? Những việc làm của Thầy chỉ tổn hại thêm cho Thầy Tuệ Sỹ mà thôi, do đó xin Thầy suy nghĩ kỹ để việc đối chất, biện minh có thể khả thi.
Kính chào Thầy
---------------------------------------------------------------------
Lời kết
Kính Thưa Anh chị Em Huynh Trưởng
Dù không biết Thầy Viên Giáo là ai, nhưng trên tinh thần Kiên Thệ như chúng ta đã dạy cho các em mà tôi viết thư nầy. Ngoài việc đối thoại với Thầy Viên Giáo, tôi mong Anh Chị Em hiểu rõ các sự kiện quan trọng được nêu trong thư mà một số không ít Huynh Trưởng đã gởi thơ chất vấn.
KÍNH CHÀO TINH TẤN
VỤ TRƯỞNG GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VỤ
GIA ĐÌNH PHẬT TỬ VIỆT NAM
NGUYÊN CHÁNH LÊ CÔNG CẦU
GHI CHÚ: Theo yêu cầu của một số anh chị Huynh Trưởng chúng tôi sẽ đề cập đến NHỮNG PHIÊN TÒA THÔ BẠO THỜI ĐẠI và VẤN ĐỀ GIÁO QUYỀN trong Giác Thư số III và IV vì thư nầy đã quá dài. LCC
---------------------
Chú thích của Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế :
(1) Chi tiết này chứng tỏ hai điều : Một là Thích Viên Giáo chưa bao giờ có mặt trong sinh hoạt của cộng đồng Phật giáo Việt Nam từ mấy chục năm qua ; hai là Thích Viên Giáo không phải là thầy tu, nếu có khoác áo Tăng sĩ thì chỉ để làm công tác công an đặc tình (tình báo đặc biệt về tôn giáo). Bởi vì trong giới hoạt động Phật giáo đều biết ông Võ Văn Ái không chỉ là “người thế tục mới gia nhập giáo hội từ hơn 10 năm nay tại hải ngoại” như ông Thích Viên Giáo võ đoán, mà ông Ái đã là đoàn sinh Gia Đình Phật hóa Phổ từ thập niên 1940 (sau này đổi danh xưng thành Gia Đình Phật tử Việt Nam). Năm 1963 ông là người sáng lập cơ sở Phật giáo Việt Nam đầu tiên tại hải ngoại dưới danh xưng Hội Phật tử Việt Kiều Hải ngoại với 11 chi bộ tại các quốc gia Âu, Mỹ, Á. Đầu năm 1964, vị Viện trưởng Viện Hóa Đạo đầu tiên đã ra Quyết định công nhận tổ chức này trực thuộc Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN. Đến thời cố Thượng tọa Thích Thiện Hoa làm Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội vẫn tiếp tục công nhận Hội do ông Võ Văn Ái sáng lập như Chi bộ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tại Hải ngoại chiếu Điều thứ 36, Chương thứ 9, Hiến chương GHPGVNTN bản tu chính tại Đại hội khóa 5 ngày 12.12.1973.
(2) Hội thảo nầy được tổ chức từ ngày 15 đến 17.7.2006 tại Saigon . Trong một nước dân chủ, tự do việc tổ chức hội thảo học thuật là chuyện bình thường. Nhưng dưới chế độ độc tài toàn trị Công sản đang đàn áp khốc liệt Phật giáo, việc tổ chức này mang hậu ý chính trị quá rõ. Nhất là giao cho 2 Tăng sĩ đã từng bị chế độ kết án tử hình năm 1988 vì âm mưu lập mật khu quân sự. Hậu ý chính trị này cốt chứng minh cho thế giới Tây phương rằng : Các ông bà thấy không, 2 người bị chúng tôi kết án tử hình, mà nay lại trở về cộng tác với Nhà nước Cộng sản chúng tôi. Mặt khác, chúng tôi (CS) còn cho phép họ tổ chức hội thảo Phật giáo, thì làm sao công luận quốc tế lại cứ khăng khăng kết án chúng tôi đàn áp Phật giáo ? Hai người có ăn học và ở trình độ thông minh hơn người như TT Tuệ Sỹ và Giáo sư Lê Mạnh Thát hẳn không thể khinh suất để không thấy rằng Hà Nội đang sử dụng hai vị như lá bài chính trị phục vụ Đảng Cộng sản ? Cuộc hội thảo tháng 7 này cộng với chuyến Sư ông Nhất Hạnh và 200 Tăng thân Làng Mai về Việt Nam, năm 2005, đã đóng góp hữu hiệu giúp Hà Nội thoát ly khỏi danh sách đen CPC, là danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo với hệ quả bị chế tài kinh tế, mà Hoa Kỳ liệt Việt Nam vào danh sách này năm 2004.
Ngoài sự cho phép mặc nhiên một số cá nhân và phong trào dân chủ lên tiếng khá tự do trong suốt năm 2006, Hà Nội chuẩn bị thêm 3 lá bài Phật giáo thông qua Sư ông Nhất Hạnh, Giáo sư Lê Mạnh Thát và TT. Tuệ Sỹ, để van xin Tổng thống George W. Bush rút tên Việt Nam ra khỏi danh sách đen CPC trước khi Tổng thống Hoa Kỳ đến dự Hội nghị APEC 5 tại Hà Nội cuối năm 2006.
(3) TT Thích Phước Viên tu ở chùa Châu Lâm, Huế, nay đã ra đời lập gia đình.
Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008
Giác thư vạch trần sự dối gạt của Thích Viên Giáo
Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008
TƯỜNG THUẬT VỀ KHÓA THỌ BÁT QUAN TRAI
LẦN ĐẦU TIÊN TẠI CHUÀ ĐIỀU NGỰ
Nhằm tạo thắng duyên cho người Cư Sĩ Phật Tử tập sống đời sống thanh tịnh hầu đạt đến giải thoát giác ngộ. Trong ngày thứ bảy 29/11/08 Chùa Điều Ngự đã tổ chức Khóa Thọ Bát Quan Trai lần đầu tiên thời gian từ 8giờ 30 sáng đến 6 giờ 30 chiều.
Sáng nay thứ bảy gió nhẹ, Trời Quang mây tạnh trước tiền đình Chùa Điều Ngự Đức Di Lặc với nụ cười hoan hỉ đầy lạc quan và hy vọng như vui mừng chào đón những người con Phật đã biết tạm gác bỏ bụi trần để hôm nay vân tập về đây cùng lắng lòng thanh tịnh xuất gia tu học một ngày qua Khoá Thọ Bát Quan Trai .
Đến 8 giờ sáng thì sân bên hông Chùa đã khá đông, ai nấy hôm nay có vẽ chơn chất bình dị chào hỏi nhẹ nhàng trong màu aó tràng lam, không thấy son phấn, không phảng phất mùi hương của Chanel, Allure v.v..như đây đó hàng ngày và đặc biệt là không có tiếng reo gọi của các điện thoại cầm tay như trong các cuộc tụ gọp đông người; Vì hôm nay là ngày TU mà, một ngày Giới tử cần IM LẶNG TRONG CHÁNH PHÁP suốt các thời khắc, tuy nhiên cuối Khóa vẫn có chương trình Phật Pháp tọa đàm để Giới tử có cơ hội tìm hiểu thêm những điều chưa rõ, những khúc mắc nếu có liên quan đến Phật Pháp và Hoằng Pháp, liên quan đến việc Tu Học của cuả người Phật Tử, và sự trường tồn của Giáo Hội.
Chương trình Thọ Bát Quan Trai gồm có :
-8:00 am -8:30 am Giới tử vân tập
-8:30 - 9:00 Lễ Truyền giới
-9:00 - 9:30 Thiền Quán
-9:30 -10:15 Sám Hối
-10:30 -11:30 Thính Pháp
-11:30 -12:15 Cầu Siêu-Cầu An-Tiến Linh
-12:15 -01:00 pm Quá Đường (ăn trưa)
-01:00 -01:45 Chỉ tịnh (nghĩ trưa)
-02:00 -02:30 Niệm Phật hoặc học nghi lễ
-02:30 -03:30 Thính Pháp
-03:45 -04:30 Thọ trì Kinh
-04:45 -06:00 Phật Pháp Tọa đàm
-06:00 Lễ xã giới.
Đúng 8 giờ 30 thì hiệu lệnh chuông reng đã mời đưa tất cả 154 Cư sĩ ghi danh tham dự Khóa Thọ Bát Quan Trai hôm nay gồm đủ mọi giới trạc tuổi từ trên 30 đến ngoài 80. Thử tìm hiểu các Đạo hữu đó là ai mà đã chịu xuất gia tu học một ngày, hầu liên tưởng đến các người thân có thể dành một ngày thanh tịnh để tham dự một Khóa Thọ Bát Bát Quan Trai kỳ tới hay không ? Thì ra các Đạo hữu đó là các Đạo hữu thường gặp mỗi khi đi Chùa, ngoại trừ các Quí Cụ từ 70 trở lên chiếm khoảng 60%, còn lại thì thanh niên, tráng niên nam nữ trạc 30 đến ngoài 50, và các Quí vị từ 60 đến 70 cũng đều đang vướng bận với nhiều việc gia đình và lăn lộn với công việc cơm áo gạo tiền mưu sinh hàng ngày, nhưng họ đã cùng ý thức được rằng người Phật Tử đi Chùa Lễ Phật mà chưa dự Khóa Thọ Bát Quan Trai thì cũng như một người đi thăm, viếng cảnh đứng nhìn từ của sổ vào trong một ngôi nhà cổ kính không thể thấy hết nét đẹp tường tận của những bức tranh vẽ, cuả những đường nét chạm trổ có ý nghĩa thâm sâu và công trình kiến trúc công phu vững chắc của ngôi nhà. Cũng vậy người Phật Tử đã thấu Đạo rành rẽ, đã chuyên chú trai chay tu niệm nhưng chưa Thọ Bát Quan Trai thì cũng còn thiếu cái cảm tưởng thấu đáo cuả lẽ Đạo và sự cần thiết quán chiếu Chánh Pháp để tu tập cho dù xuất gia chỉ có một ngày.
Chánh Điện Chủa Điều Ngự, trước và hai bên không còn chỗ, Phật Tử nghiêm trang cung nghinh Chư Tôn Giáo Phẩm Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ-Văn Phòng II Viện Hoá Đạo quang lâm Chúng minh và Chủ Lễ, Chư Tôn hiện diện :
-Hoà Thượng Thích Trí Chơn Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Cư Sĩ
-Hoà Thượng Thích Viên Thành Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Nghi Lễ
-Thương Toạ Thích Viên Lý Tổng Thư Ký Văn Phòng II/VHĐ
GHPGVNTN HẢI NGOẠI TẠI HOA KỲ/Viện Chủ Chùa Điều Ngự
-Thượng Toạ Thích viên Quang Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Giáo Dục từ Tiểu bang Kansas đến.
-Thượng Toạ Thích viên Huy Trụ Trì Chùa Điều Ngự
-Thượng Tọa Thích viên Thông Phó Tổng Thư Ký Văn Phòng Thường Trực
Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN HẢI NGOẠI TẠI HOA KỲ.
-Thượng Tọa Makola
-Ni Sư Thích Ấn Chơn
-Sư cô Thích Ấn Nguyệt



Đúng 9 giờ thì Lễ Truyền Giới bắt đầu cho đến 9 giờ 30. Sau đó là 30 phút thiền quán, Phật Đường im phăng phắc tưởng chừng như nghe từng hơi thở. Tiếp theo là lễ Sám hối.
Sau 15 phút giải lao Giới tử đã trở vào Chánh Điện để thính Pháp do Hoà Thượng Thích Trí Chơn Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Cư Sĩ thuyết giảng về ý niệm Tu Hành và Thọ Bát Quan Trai, thời gian 60 phút.
Hoà Thượng đã đề cập đến cái thân là quí báu do từ tinh khí và huyết mạch của cha mẹ mà tạo nên, sự hòa hợp về thân tứ đại là vô thường. Trái đất cấu thành bởi Đất -Nước -Lửa và Gió. Trái đất đã biến chuyển vô thường . Con người cũng vây, cũng cấu tạo nên bởi Đât (Tóc…..), Nước (máu), Lửa (hơi ấm) và Gió (hơi thở) nên vô thường có đó không đó. Thân thể con người có chín cửa (hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, miệng, và hai cửa tiêu, tiểu) đều thải ra xú uế nên cái từ trong cái thân không có gì tốt đẹp cả. Do vậy ta không nên tham tiếc ái nhiễm thân, nên vất bỏ tham lam sân si để tu hành theo Bát Quan trai giới, tức là tám cửa ngõ căn bản để dẩn dắt người Phật Tử đến sự giải thoát.
Tám cửa đó là : 1/-Không sát sanh
2/-Không Trộm cắp
3/-Không tà dâm
4/-Không nói dối
5/-Không uống rượu, dùng chất ma túy
6/-Không ca múa hát xướng và không đi xem ca múa hát xướng
7/-Không nằm ngồi trên giừơng êm nệm ấm
8/-Không ăn phi thời (trái bữa).
Người Phật Tử thực hành được Bát Quan trai giới ắt sẽ được hạnh phúc tiến đến thềm thang để bước lên Chánh Quả.
Đến 11 giờ 30 thì giới tử tham dự Khóa Lễ Cầu Siêu-Cần An và Tiến linh
Trong khi bên ngoài Ban Ngoại Hộ Đạo Tràng khoảng 30 người mỗi người một việc đã chuẩn bị chu đáo bàn ghế ở hiện trường và bày dọn trai soạn để chương trình Quá đường (ăn trưa) cho Chư Tôn cùng giới tử được thực hiện một cách trang nghiêm.
Từ 1 giờ đến 1 giờ 45 là thời gian Chỉ tịnh ( nghĩ trưa) tất cả im lặng nghĩ trưa tại chỗ.


Phần thính Pháp buổi chiều do Thượng Tọa Thích viên Quang Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Giáo Dục thuyết giảng về đề tài về ý nghĩa của Danh từ Điều Ngự.
Thầy nói khi nhận được lời mời thuyết giảng cho Khoá Thọ Bát Quan Trai Thầy suy nghĩ nên giảng về đề tài gì, nhưng khi nghỉ đến đây là Khoá Thọ Bát Quan Trai lần đầu tiên được tổ chức tại Chùa Điều Ngự, một ngôi Chùa mới của Giáo Hội nên cần cho giới tử cũng như đồng bào Phật Tử hiểu rõ hơn về hai chữ Điều Ngự.
Điều Ngự Trượng Phu là một trong mười Danh hiệu của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni : Như Lai Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc,Thiện thệ Thế gian giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu , Thiên Nhơn Sư,Phật, Thế Tôn.. Đạo Phật là con đường dấn thân, phụng sự nhân loại, đưa con người đến nơi giải thoát toàn diện mà phương tiện giải thoát là Điều ngự được tâm thức để trở về với cội nguồn chân tâm, Phật Tánh vậy
Sau đó thọ trì kinh phổ môn trước khi ra sân cạnh Chánh Điện để dự buổi Phật Pháp Tọa Đàm.
Hiện trường được bày bàn ghế đẹp mắt, trên bàn Chủ Tọa có Thượng Tọa Thích Viên Lý, Thượng Toa Thích viên Quang và Thượng Tọa Thích Viên Thông.
Mở đầu Thượng Toạ Thích Viên Lý nói lý do của buổi Phật Pháp Tọa Đàm, Thượng Toạ yêu cầu Giới tử nêu ra các câu hỏi chưa hiểu thấu đáo, đề nghị xây dựng liên quan đến các đề tài thuyết giảng, liên quan đến việc giới hạnh Thọ Bát Quan Trai và các vấn đề liên quan đến việc tu học, hoằng pháp và hộ Chùa, hộ Đạo trong giai đọan có những phức tạp khó khăn.
Mỡ đầu Đạo hữu Diệu Thọ đã sơ lược lại những bài thuyết giảng cùng nhấn mạnh những điểm chính yếu mà Giới tử đã ghi nhận. Tiếp theo Đ/h Thị Minh nói lên cảm nhận của mình về kết quả tu học đồng thời trình bày nỗi lòng quan tâm của mình đối với Giáo Hội trong giai đọan đa số vô minh đã cấu kết bằng lời nói và hành động chống phá GHPGVNTN, chống phá chụp mũ Chư Tôn Giáo Phẩm như mới đây Hoà Thượng Thích Tâm Châu đã sai lầm mê muội khi gán ghép những người biểu tình chống về nguồn, chống sư Công an qua Mỹ thực hiện Nghi quyết 36 là người của Chùa Điều Ngự và yêu cầu Thượng Tọa Thích viên Lý ra lệnh cho họ ngưng biểu tình v.v…Đạo Hữu Thị Minh cực lực phản đối những lời phát biểu vô trách nhiệm như vậy. Thượng Tọa Thích viên Lý giải thích không có người nào của Chùa Điều ngự cho đi biểu tình cả, cũng không ai giựt dây sau lưng đoàn biểu tình . Quyền biểu tình là Quyền tự do dân chủ của đất nước Hoa Kỳ. Hoà Thượng Tâm Châu thường kêu gọi giải thể Chế độ Cộng sãn độc tài đảng trị nhưng nay sao lại kêu gọi chống biểu tình thay vì nếu khôn ngoan thì Hoà Thượng nên ra chỗ biều tình thăm hỏi tìm hiểu nguyên nhân biểu tình và nguyện vọng của họ để tìm cách giải quyết chớ sao lại đòi cấm. Nếu cấm được thì Cảnh sát đã cấm biểu tình do yêu cầu của sư tăng các Chùa bị biểu tình từ lâu rồi, nơi xứ Tự do kể cả Tổng Thống cũng không cấm được người biểu tình chống đối ông, Việc người Phật tử đi biểu tình chống ai hay đi lễ Chùa nào là quyền tự do của họ, ai lấy tư cách gì để cấm họ không được đi biểu tình, không được đi Chùa…
Tiếp theo Đ/h Chơn Diệu phát biểu thành phần vô minh không nhận biết lời nói và việc làm của mình là sai khuấy, là vọng ngữ, nên đã tạo ra nhiều phản ứng và bất phục trong dư luận quần chúng và Phật Tử chỉ là một thiểu số. Việc qui kết những người biểu tình là người của Chùa Điều ngự là sai sự thật, việc yêu cầu Thượng Tọa Thích Viên Lý ra lệnh cấm biểu tình lại càng sai khuấy hơn bởi vì từ năm 2006 khi Chùa Việt Nam của Thượng Toạ Pháp Châu cho Bà Phùng Tuệ Châu đặt Đài Phát Thanh có tiếng nói làm lợi cho Cộng sãn thì họ đã biểu tình chống đối từ đó.Và rồi trong hai ngày 10 và 11 tháng 01 năm 2008 khi Đại hội về nguồn thành lập Cộng đồng Phật Giáo Hoa Kỳ tại Chùa Phổ Đà và Bảo Quang thì Đoàn Bạch Đằng Giang đã rầm rộ cờ quạt biểu ngữ cùng trưng dẫn đầy đủ hình ảnh sư Quốc doanh, sư Cọng sãn, sư về nguồn để biểu tình phản đối các Chùa ấy. Tiếp tới Đại Hội Phật Giáo để tiếm danh trong Khách sạn sang trọng vùng biển thì họ cũng đầu đội Trời chân đạp đất trong sương gió để quyết chống và vạch trần cái âm mưu của sự tiếm danh. Mới đây trong hai ngày 18 và 19 tháng 10 năm 2008 khi Khóa Tu Học, Họp báo và An Vi Phật tại Chùa Điều Ngự thì nghe nói họ đang biểu tình trước Chùa Hoa Nghiêm, từ đó cho thâý việc biểu tình chống các sư, chùa làm lợi cho Cọng sãn là việc của họ từ những năm 2006 kéo dài cho đến nay chớ không ăn nhập gì tới Chùa Điều Ngự mới tạo lập từ cuối tháng 10 này (xin xem trang nhà http://www.baovechanhphap.com/ để thấy diển tiến các cuộc biểu tình đã có từ lâu lắm rồi) và đón nghe chương trình phát thanh Bạch Đằng Giang trên băng tầng 106.3 vào lúc 11 giờ 20 mỗi thứ hai để rõ hơn mục đích của Họ. Vậy họ là ai ? Theo Lá thư ngõ gởi đại lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu ngày 26/11/08 của Nha Sĩ Đàm Bảo Kiếm Trưởng đòan biểu tình Bạch Đằng Giang nhận chịu trách nhiệm Pháp lý và minh xác là Đoàn Bạch Đằng Giang biểu tình nhằm đã đảo bọn về nguồn khoác áo nhà tu tiếm danh GHPGVNTNHK làm công cụ cho VC ! họ chưa một lần liên lạc trình bày gì với Thượng Tọa Thích viên Lý, Họ hoạt động tự nguyện và hoàn toàn độc lập, không một tổ chức nào có quyền can thiệp đến việc làm của họ. Nha sĩ Đàm Bảo Kiếm thỉnh cầu Đại Lão Hoà Thượng Tâm Châu trưng ra bằng chứng họ là những người biểu tình “chuyên nghiệp”? mà Họ chỉ làm bổn phận của người Phật Tử Quốc Gia tỵ nạn VC chân chính. Ngoài ra trong Họ còn có nhiều người trước trước đây đã từng có các cấp chức, đã từng xông pha lửa đạn cho nền tự do dân chủ,đã từng ở trong lao tù khổ sai Cộng sãn nhiều năm và đặc biệt là Họ đã từng là đệ tử sát cánh bên Thượng Tọa Nguyên Trí trong thời gian còn chống Cộng hăng say để phụ giúp Thầy trong nhiều việc Phật sự như lo sổ sách, gây quỉ xây Chùa, theo Thượng Tọa hộ niệm bao nhiêu là tang đám, bao nhiêu là lễ cầu an, cầu Siêu tiến linh v v…Họ chỉ mới rời bỏ chùa Bát Nhã từ khi nơi đây phát động “ về nguồn ”, chớ còn Thầy Thích Viên Lý từ Los mới về đây có hiểu biết và liên can gì với họ. Nếu bảo cấm họ biểu tình như lời Hoà Thưọng Tâm Châu (tỷ như có thể cấm được) thì e Hoà Thượng nên yêu cầu Thượng Tọa Nguyên Trí nói với đệ tử của mình chớ đâu phải là Thượng Tọa Thích Viên Lý từ xa mới đến. Ngay cả nếu như họ có biểu tình đã đão, ủng hộ hay đến lễ bái sinh họat Phật Sự tại Chùa Điều Ngự thì Thượng Tọa Thích Viên Lý cũng không thể cấm cản họ được vì đó là quyền tự do của một người Phật Tử ở trong Chùa và ngoài Chùa. Đ/h cũng đã đề cập tới Bản nhận định 9 điểm về lời phát biểu của Hoà Thượng Tâm Châu của Phật Tử Minh Hạnh ngày 26 tháng 11 năm 2008 mà Đ/h đã đọc được qua Diễn đàn trên mạng. Không hiểu Hòa Thưọng Tâm Châu suy nghĩ như thế nào? Về phần Đạo hữu thì Đạo hữu mong mõi Đại Lão Hoà Thượng là Bậc Đại Tăng, Chức đã trọng, tuổi đã cao Ngài nên giữ thanh danh và vị trí của mình để mọi giới một lòng tôn trọng, Ngài nên cẩn trọng với lời nói của mình sao cho xứng đáng là người đã từng có trách nhiệm cao và được tôn kính một thời , đừng vì … hăng say mà phát biểu trúng trật không hay, xúc phạm quá đáng đến các bậc Đại Tăng cùng hàng Giáo Phẩm Trưởng Lão với mình, xúc phạm đến sự tôn kính của hàng Phật Tử một lòng tôn trọng các bậc Chân tu đang xã thân vì Đạo Pháp và Dân Tộc là điều Hoà Thượng nên xem lại, rút lại lời nói và nên đứng giữa hoặc im lặng cầu nguyện thì may ra mới góp phần gìn giữ được ngôi nhà Thống nhất và từ đó còn kịp giữ lại được uy tín của Ngài với cuộc Đời ngắn ngủi. Phật Tử tham dự đã đồng tình vỗ tay tán thưởng nhiều lần.
Tiếp theo Đ /h Tâm Huệ cựu Huynh Trưởng 76 tuổi đã phát biểu và không ngăn được nước mắt trước hiện tình một số Chư Tăng “Về nguồn”đã đi ngược lại đường lối giải trừ Pháp nạn và Quốc nạn của Đức Cố Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang lại còn Tiếm danh Giáo Hội làm lợi cho Cọng sãn. Đạo hữu bày tỏ lòng vui mừng của Phật Tử Quận Cam từ khi có Ngôi Chùa Điều Ngự. Tiếp đến Nữ Đạo Hữu Diệu Minh tự giới thiệu là đệ tử Chùa Bát Nhã và đã rời Chùa vì đau lòng khi thấy sư tăng ở đó phản bội Thầy Tổ và vui mùng có Chùa Điều Ngự để về tu học.
Tiếp theo một nũ Đạo hữu trẻ tuổi phát biểu ý kiến đầy nhiệt tình với Quê hương và Đạo Pháp, Đạo hữu ca ngợi và tôn trọng sự biểu tỏ lý tưởng của những người biểu tình chống đối sư tăng làm lợi cho Cộng sãn. Đạo hữu trẻ cũng nhận xét vì Chùa mới nên còn thiếu thảm để các Cụ Cao Niên đủ ấm khi ngồi tụng kinh, đạo hữu phát tâm cúng 1000$00, cũng tinh thần đó Đ/h Nhật Bảo Đức cúng 1000$00, D/h …. cúng 500$00, Đ/h… cúng 500$00, D/h… cúng 200$00, D/h… cúng 20$00. Và do yêu cầu chung tất cả đồng thanh biểu quyết nên tổ chức gây quỉ để có ngân khoản Trùng tu cơ sở Chùa cho bề thế và đầy đủ tiện ích hơn.
Sau cùng Đ/h Chơn Diệu ngõ lời nhân lễ Thanksgiving Đ/h Đại diện Liên Khuôn Phật Học Orange và Đồng hương Đồng bào Phật Tử đã có nhiều sinh hoạt với Liên Khuôn Phật Học xin Tạ ơn Thượng Tọa Thích Viên Lý cùng Chư Tôn Đức đã thấu hiểu nỗi buồn bơ vơ và mong ước sớm có ngôi Chùa cuả Giáo Hội tại Vùng Little Saigòn để Phật Tử lui tới tu học, sinh hoạt Phật Sự cũng như nương tựa tâm linh. Niềm vui mừng đã đến với Phật Tử mọi giới hướng lòng về Giáo Hội Mẹ mà Chùa Điều Ngự là biểu tượng kể từ 19/10/2008. Đ/h cũng xin đại diện Giới tử Khóa Thọ Bát Quan Trai thành tâm tạ ơn Chư Tôn Đức Hội Đồng Giáo Phẩm, Thượng Tọa Viện Chủ, Thượng Tọa Trụ Trì mặc dù Chùa mới và bận rộn với nhiều công việc Phật Sự nhưng đã tổ chức Khóa Thọ Bát Quan Trai trang nghiêm thanh tịnh và chu tất mọi mặt tạo nên một nguồn sinh khí Phật Đạo dũng mãnh trong lòng mọi người.
Đ/h cũng xin thay lời mọi người cảm ơn Ban Ngọai hộ Đạo Tràng đã tận tình chu đáo trong mọi việc.
6 giờ 30 pm Tất cả trở vào Chánh Điện, Chư Tôn Giáo Phẩm đã cử hành lễ Xã Giới cho Giới tử trở về đời sống bình thường .
Mọi người cùng nắm tay nhau quây thành một vòng tròn tròn lớn để cùng hát bài kết giây thân ái. Trong giây phút này tâm sự mọi người có lẽ đang vui, buồn và cảm động.
Trước khi ra về mọi người còn được Ban Trai soạn thiết đãi một tô cháo nóng.
Rời Cổng Chùa ra về thật là ấm lòng và đầy tình Đạo vị./-
Westminster, đêm 29 tháng 11 năm 2008
Chơn Diệu/hvp.
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2008
THÔNG BÁO Thọ Bát Quan Trai
GIÁO HỘI PHẬT VIỆT NAM THỐNG NHẤT HẢI NGOẠI TẠI HOA KỲ
THE VIETNAMESE AMERICAN UNIFIED BUDDHIST CONGRESS IN THE UNITED STATES OF AMERICA
CHÙA ĐIỀU NGỰ
14472 Chestnut St.; Westminster, CA 92683; Tel: (714) 890-9513;
THÔNG BÁO
Nhằm tạo thắng duyên cho người Cư sĩ Phật tử tập sống đời sống thanh tịnh hầu đạt đến giải thoát giác ngộ, Chùa Điều Ngự sẽ tổ chức Khóa Thọ Bát Quan Trai vào ngày Thứ bảy tuần lễ cuối của mỗi tháng; Thời gian từ 8 giờ30 sáng đến 6:30 giờ chiều.
Khóa Thọ Bát Quan Trai sẽ được hướng dẫn bởi chư Tôn đức Giáo phẩm thuộc Văn Phòng II Viện Hóa Đạo / Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Tại Hoa Kỳ.
Đặc biệt Khóa Thọ Bát Quan Trai tháng này sẽ là ngày thứ bảy 29/11/2008. Thượng Toạ Thích Viên Quang, Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Giáo Dục của Giáo Hội sẽ từ tiểu bang Arkansas đến thuyết giảng.
Thành tâm kính mời quý Thiện tín Phật tử ghi danh tham dự Khóa Thọ Bát Quan Trai để tích lũy công đức, trưởng dưỡng đạo tâm. Mọi chi tiết xin hoan hỷ liên lạc số điện thoại: (174) 890-9513.
Nam Mô Công Đức Lâm Bồ Tát Ma Ha Tát
Viện chủ Chùa Điều Ngự
TT. Thích Viên Lý
Lược Ghi ĐẠI HỘI THƯỜNG NIÊN GHPGVNTN HẢI NGOẠI tại HOA KỲ
Nối tiếp sinh hoạt Phật sự thường niên, năm nay Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ đã tổ chức Đại Hội Thường niên 2008 trong 3 ngày 10-11 và 12 /10 tại Chùa An Lạc thành phố San Jose Tiểu Bang California,Hoa Kỳ dưới sự Chứng minh và Chủ Tọa của Đức Phó Tăng Thống Đại Lão Hoà Thượng Thích Hộ Giác Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành , Hoà Thượng Thích Chánh Lạc Phó Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ và Chư tôn Hoà Thượng, Thượng Toạ Giáo phẩm Văn Phòng II Viện Hoá Đạo và Hội Đồng Điều Hành /GHPGVNTN Hải Ngoại tại Hoa Kỳ. Đại Hội đã thể hiện sâu xa tinh thần và quyết tâm cũng cố Giáo Hội để khai triển và thực hiện toàn vẹn Giáo Chỉ số 9 của Đức Cố Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang và thông bạch hướng dẫn thi hành Giáo chỉ số 9 của Đại Lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ nhằm chận đứng hiện trạng nội ma ngoại chướng đang phân hóa Cộng Đồng Dân Tộc và Cộng Đồng Phật Giáo .
Lễ Khai mạc trọng thể đã diển ra vào lúc 7 giờ tối ngày 10/10 tại Lễ Đài Lộ thiên trang nghiêm đẹp mắt trong Khuôn viên Chùa An Lạc với sự tham dự đông đảo của các tổ chức Phật Tử và đồng bào đồng hương Phật Tử.
Theo Chương trình nghị sự, Đại Hội sẽ qua 8 phiên khoáng đại. Phiên khoáng đại I đã diễn ra tại Phòng Khánh Tiết của Chùa với khoảng 40 Chư Tôn Đức Tăng Ni đại diện trong Hội Đồng Giáo Phẩm Văn Phòng II Viện Hoá Đạo và Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ gồm 13 Tổng vụ, 14 Miền trên toàn Quốc Hoa Kỳ và nhiều Thiện Tri Thức, Cư Sĩ, các Đoàn Cựu Huynh Trưỏng và Gia đình Phật Tử về tham dự. Phiên khoáng đại I đã báo cáo tình hình Phật Sự chung của Giáo Hội trong và ngoài Nước. Có những Phiên khoáng đại quan trọng thu hút nhiều đaị biểu và Phật tử tham dự như phiên khoáng đại III thảo luận về đề tài Giáo chỉ số 9 và những dư luận thuận nghịch, Hay khoáng đại V bàn về Người Cư Sĩ trước nhu cầu thời đại, Khoáng đại VI nói về Tôn chỉ và lập trường nhất quán của Giáo Hội trước và sau năm 1975.
Tất cả các Phiên Khoáng đại đều được mở rộng cho các Cọ Quan Truyền Thông, Báo Chí và đồng bào Phật Tử tham dự, đặt câu hỏi để Chư Tôn Giáo Phẩm Hội đồng Điều hành tùy theo phần nhiệm mà giải đáp thỏa đáng để thảo luận chung.
Có những sự kiến khá quan trọng đã được Đại Hội vui mừng cảm động vỗ tay tán thán đó là các sự kiện sau đây :
1/-Trong khi khoáng đại V đang sôi nỗi thảo luận về Vai trò người Cư Sĩ Phật Tử trước nhu cầu thời đại thì Quí Anh Trưởng Đòan cựu Huynh Trưỡng Miền Liễu Quán, Trưởng Chi Đoàn Cựu Huynh Trưởng Sacramento đã nghiêm chỉnh đứng dậy xác định từ nay đã thấy rõ chánh tà và biểu tỏ lập trường trung kiên với GHPGVNTN,nguyện đứng sau lưng Đại Lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ trên con đường giải cứu Đạo Pháp và Dân Tộc,liền sau đó các Anh Chị Cựu Huynh Trưởng Miền Huyền Quang và Chi Đoàn Sacramento có mặt trong Đại Hội đều đứng dậy biểu tỏ lập trường ủng hộ Giáo Hội PGVNTH/ VP II/VHĐ.
2/-Khi Ngài Phó Tăng Thống tuyên bố vì nhu cầu địa phương Bắc Cali , kể từ nay miền Liểu Quán đổi danh xưng thành Miền Huyền Quang. Và Đức Phó Tăng Thống trìu mến chúc Thượng Tọa Chánh Đại Diện, Các cấp cựu và đương kim Huynh Trưởng cùng Đoàn viên Gia đình Phật Tử, Hội Cư Sĩ và đồng bào Phật Tử Miền Huyền Quang chân cứng đá mềm.
3/-Khi Đại Hội ấn định Đại Lễ Phật Đản 2553 tại Chùa Điều Ngự Thành phố Westminster, nam California, ngày Truyền thông Văn Hoá cùng địa điểm và Đại Hội Khoáng Đại GHPGVNTNHN-HK tại Chùa Diệu Pháp nam California.
4/-Khi Hoà Thượng Thích Huyền Việt Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Thanh Niên công bố danh sách và trình diện Tân Ban Hướng dẫn Trung Ương Gia Đình Phật Tử Việt Nam gồm các Anh Chị Cũ có mới có trẻ trung, nhiệt tình và đầy năng lực và triển vọng.
Sau ba ngày Đại Hội, qua 8 phiên khoáng đại đánh giá tình hình Giáo Hội trong và ngoài nước một năm qua, vạch kế hoạch hoạt động cho năm tới, khai triển vai trò người Cư Sĩ trước nhu cầu cấp thiết của Giáo Hội và luận định âm mưu đưa Nghị Quyết 36 của Nhà Cầm Quyền Hà Nội nhằm phân liệt Cộng Đồng Phật Giáo Hải Ngoại nói riêng và Cộng Đồng Người Việt Tỵ nan nói chung.
Sau cùng Đại Hội Thường Niên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ năm 2008 đã đồng thanh quyết nghị Bản Nghị Quyết của Đại Hội :
1. Triệt để thực hiện và phát huy Giáo chỉ số 9 của Đức cố Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang ban hành ngày 8.9.2007, Thông bạch Hướng dẫn thi hành Giáo chỉ số 9 của Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ phổ biến ngày 25.9.2007 nhằm mở rộng sinh hoạt tổ chức Giáo hội tại Hoa Kỳ, củng cố niềm tin cho Tăng Ni, Phật tử đang vọng hướng về Giáo hội nơi quê nhà, điều hướng các cơ sở Giáo hội, các tổ chức Phật giáo Việt Nam trong công tác Phật sự, hoằng dương chánh pháp và văn hóa. Đồng thời ý thức sự tiếm danh GHPGVNTN hiện nay của một số Tăng Ni, Cư sĩ ở hải ngoại không phục vụ Giáo hội Mẹ là GHPGVNTN đã trưởng dưỡng ra các vị này, mà mục tiêu tiếm danh chỉ để phục vụ danh lợi riêng tư hay thế quyền phi dân tộc ;
2. Tổ chức các khóa an cư kiết hạ liên châu, các khoá tu học đặc biệt cho giới Cư sĩ, tạo thuận duyên cho mọi giới quần chúng Phật tử cũng như giới trẻ, trưởng dưỡng tín tâm, phát huy đạo học, thể nghiệm giáo pháp để viên mãn hạnh nguyện hoằng hóa độ sinh, và các khoá huấn luyện chuyên ngành nhằm đáp ứng các hoạt động của Giáo hội trên lĩnh vực truyền thông, văn hoá, xã hội. Đồng thời gây qũy hoạt động cho các cơ sở truyền thông, văn hoá, xã hội của Giáo hội ;
3. Mở rộng và thúc đẩy tích cực công tác vận động quốc tế nhằm hậu thuẫn công cuộc phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý theo lập trường bốn điểm của Viện Hóa Đạo :
“Thứ nhất, CHXHCNVN phải phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ;
“Thứ hai, hoàn trả Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất tất cả các cơ sở chùa viện, văn hóa, giáo dục, từ thiện mà Nhà nước chiếm dụng sau năm 1975. Bước đầu, hoàn trả ngay cho Giáo hội hai cơ sở chính yếu là Việt Nam Quốc tự và Trung tâm Văn hóa Quảng Đức để Giáo hội có cơ ngơi đặt trụ sở cho Viện Tăng thống và Viện Hóa Đạo ;
“Thứ ba, đưa Giáo hội Phật giáo Việt Nam do Đảng và Nhà nước thiết lập năm 1981 ra khỏi Mặt trận Tổ quốc ; và
“Thứ tư, làm sáng tỏ cái chết của Cố Hòa thượng Thích Thiện Minh năm 1978”.
4. Phát triển nhanh chóng và vững chãi hệ thống Gia Đình Phật tử Việt Nam tại Hoa Kỳ qua các Miền, mà Ban Hướng dẫn Trung ương Hoa Kỳ vừa được trình diện tại Đại hội cùng với sự gia nhập của các Đoàn Cựu Huynh trưởng San Jose, Sacramento, Dallas ;
5. Phát triển các khuôn hội địa phương trên các tiểu bang Hoa Kỳ nhằm kiện toàn cơ sở hạ tầng của Giáo hội, thúc đẩy việc tu học Phật pháp và ngoại hộ cho Giáo hội trong công cuộc vận động nhân quyền, dân chủ và toàn vẹn lãnh thổ trước cuộc xâm lăng văn hoá nô dịch và soán chiếm hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa ;
6. Để ghi nhớ công ơn cao dày của Đức cố Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang, Đại Hội thay đổi tên miền Liễu Quán thành Miền Huyền Quang. Đại Hội cũng ấn định đại lễ Phật Đản 2553 tại chùa Điều Ngự, thành phố Westminster, nam California, Ngày Truyền Thông Văn Hoá tại cùng địa điểm, và Đại Hội Khoáng Đại GHPGVNTNHN-HK tại chùa Diệu Pháp.
Trên lĩnh vực hoạt động đối ngoại và quốc tế :
7. Mở rộng công tác ngoại giao thân hữu với các phong trào Phật giáo, Nhân quyền và Dân chủ trên thế giới, đặc biệt tại các quốc gia Châu Á để kết liên phong trào Phật giáo quốc tế phục vụ hoà bình và an sinh Nhân loại.
8. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ cùng với Giáo hội các châu mở rộng cuộc vận động quốc tế để thể hiện Tuyên cáo ngày 27.12.2007 của Hội đồng Lưỡng Viện về việc Trung quốc xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa v à Trường Sa để :
a. bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ mà mục tiêu trước mắt là bảo vệ chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa
b. gây ý thức cấp cứu trong Cộng đồng Người Việt hải ngoại về chủ quyền dân tộc và kết hợp mọi nỗ lực chung nhằm ngăn chặn nguy cơ mất Nước
9. Kêu gọi sự hậu thuẫn của thế giới thực hiện Chương trình 8 điểm trong “Lời Kêu gọi cho Dân chủ Việt Nam” do Hòa thượng Thích Quảng Ðộ nhân danh Hội đồng Lưỡng viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, công bố năm 2001, như một tiến trình dân chủ hóa Việt Nam bằng tình nghĩa dân tộc và phương thức bất bạo động, nhằm chấm dứt tình trạng phân tranh, nghèo đói, suy kiệt của đất Nước
Đại hội nhất tề ghi nhớ công ơn cao dày của Đức cố đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang đã hi hiến trọn đời cho Đạo pháp trường tồn, GHPGVNTN vững chãi, Quê hương an lạc, tự do. Đại hội cũng nhất tề chắp tay cầu Phật gia hộ cho Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống, chư Tôn giáo phẩm Hội đồng Lưỡng Viện và trong 20 Ban Đại diện pháp thể khinh an, Phật sự viên thành.
Một Nhạc Hội đã được Miền Huyền Quang và Hội Cư Sĩ Bắc Cali tổ chức kết hợp Với một thời lượng họp báo để Giới Truyền thông báo chí cùng đồng bào đồng hương Phật Tử nêu lên các câu hỏi từng quan tâm và đã được Chư Tôn Đức giải đáp thỏa đáng. Buổi Nhạc Hội đã chấm dứt vào lúc 7.30 tối ngày 12-10 kết thúc trọn vẹn niềm vui chung cuả Phật Tử các giới luôn luôn trước sau như một giữ lòng trung kiên với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất-Văn Phòng II Viện Hoá Đạo-Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ.
Lược ghi
Chơn Diêu/Tham dự viên Đại Hội
Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008
ĐIỀU NGỰ TRƯỢNG PHU
Điều Ngự Trượng Phu là một trong mười danh hiệu của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni:
Như Lai Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ thế gian giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật, Thế Tôn.
Như Lai theo định nghĩa trong kinh sách, có một vị trí độc tôn với mười Như Lai lực:
- Như Lai như thật, biết xứ, phi xứ.
- Như Lai như thật, biết các quả báo tùy theo sở do, sở nhân của các hành nghiệp
quá khứ, vị lai và hiện tại.
- Như lai như thật biết con đường đưa đến các sanh thú.
- Như lai như thật biết mọi thế giới với mọi sai biệt của chúng.
- Như lai như thật biết sự hiểu biết sai biệt của các loài hữu tình.
- Như lai như thật biết các tâm tánh sai biệt của tất cả các chúng sanh.
- Như lai như thật biết các tạp nhiểm, thanh tịnh xuất khởi của các Thiền chứng
về Thiền, về giải thoát và về Định.
- Như lai chứng Túc Mệnh Thông.
- Như lai chứng Thiên Nhản Thông
- Như lai chứng Lậu Tận Thông.
Phật là danh từ chung của hằng hà sa số chư Phật trong quá khứ, hiện tại và vị lai.
Phật Thích Ca được xưng tán Thế Tôn vì Ngài thành Phật trong trần thế nầy và là vị Thầy của Trời, Người.
Ứng Cúng là vị A La Hán, Điều Ngự Trượng Phu là bậc cao cả trên cỏi đời nầy vì đã điều phục được Tâm, ngự trị được Tính.
Kinh Kim Cang nói Tâm con người mang Tứ Thánh và Lục Phàm (Thiên, Nhơn,
A Tu La, Ngọa Qủy, Súc Sanh và Địa Ngục).
- Một niệm Từ Bi dấy lên là Phật, Bồ Tát, Hiền nhân.
- Một niệm Xấu dấy lên là phàm giới, niệm sân hận là A Tu La, niệm ngu si là súc sanh, niệm ác độc là ác quỷ.
Như vậy, Tâm sinh, diệt từng phút từng giây, nhảy vọt như con ngựa, quay cuồn như con vượng (Tâm viên, Ý mã) gọi là vọng tưởng hay loạn tâm. Tâm ấy không thật vì duyên hợp với cảnh mà tạo nên. Như câu chuyện anh chàng thuở xưa, ôm đầu mà la lên bảo mình mất đầu, sau khi soi mình dưới đáy lu nước đã hết.
Lấy cái giả làm tâm mình là đi vào luân hồi sanh tử. Tìm cái tâm thanh tịnh, bất sanh bớt diệt, đó là chân tâm Phật tánh.
Khi Ngài Triệu Châu hỏi Ngài Nam Tuyền “Thế nào là Đạo” thì Ngài Nam Triều trả lời: “Bình thường Tâm thị Đạo”.
Tâm bình thường là Tâm không vọng động, không dính mắc bởi một hiện tượng, cảnh vật trong ngoài. Như bài kệ của Ngài Lục Tổ Huệ Năng:
“Bồ Đề vốn không cây
Gương sáng cũng không đài
Phật tánh thường thanh tịnh
Chổ nào để nhuốm bụi”.
Tâm Bồ đề không phải là cây Bồ Đề ở Ấn Độ, gương sáng thì để đâu cũng sáng, không cần phải có đài.
Đạo Phật là con đường dấng thân, phụng sự nhân loại, đưa con người đến nơi giải thoát toàn diện mà phương tiện giải thoát là Điều Ngự được tâm thức để trở về với nguồn cội chân tâm, Phật tánh.
Chùa Điều Ngự mang một trong mười danh hiệu của Đức Thế Tôn đã thành hình do Thượng Tọa Thích viên Lý phụng lập trực thuộc Văn Phòng II Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thồng Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ để đáp ứng với nhu cầu Tâm Linh của Phật Tử tại vùng Little Saigon, Trung Tâm của Người Việt ty nạn Cọng Sản.
Sự thật, ngôi Chùa nầy đã có trong lòng của Giáo Hội trên 10 năm nay, nhưng không thành hình được vì gặp nhiều chướng duyên.
Nay cơ duyên đã đến, trong lúc Giáo Hội trong và ngoài nước đang bị ma vương ám hại, các vị Tôn Túc, Tăng, Ni đang đa đoan Phật sự. Nhất là Thượng Tọa Thích Viên Lý đang điều hành ngôi Chùa Diệu Pháp và Tu Viện Bảo Pháp nay Thượng Tọa còn gánh vác thêm ngôi Chùa Điều Ngự trực thuộc Văn Phòng II Viện Hóa Đạo mà Thầy là Tổng Thư Ký nhưng Thượng Tọa vẫn cồ gắng chu toàn Phật sự trong niềm hoan hỹ phục vụ . Thể hiện một sự mầu nhiệm nơi qúy Ngài qua tinh thần vô úy của đại Bồ Tát “Tùng địa dũng xuất” quyết tâm bảo vệ Đạo Pháp và Dân tộc.
Nguyên Chánh
Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008
Lập trường 9 điểm của GHPGVNTN
Phật lịch 2552 Số 33./HDLV/TB/XLTV
Phiên họp gồm đông đủ các thành viên Hội đồng Lưỡng Viện và một số thành viên Ban Đại diện GHPGVNTN các tỉnh. Sau thời gian hơn 8 tiếng đồng hồ thảo luận, các Phật sự trọng yếu, hội nghị đã kết thúc lúc 17 giờ cùng ngày, sau khi thông qua Bản Quyết Nghị gồm 9 điểm sau đây:
1. Quyết tâm nối tiếp sự nghiệp phụng sự chánh pháp và dân tộc, mà Đức cố Đệ Tứ Tăng Thống GHPGVNTN đã vạch ra, cho dù còn rất nhiều khó khăn phía trước đang chờ đón, vẫn không nao núng chùn bước.
2. Nguyện cùng toàn dân trong ngoài nước cương quyết bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ, yêu cầu nhà cầm quyền Hà nội phải có trách nhiệm bảo vệ tổ quốc, mà trước mắt là hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa. Nhất là, các Hiệp ước về biên giới trên bộ, vùng đánh cá chung…đã ký kết với Trung cộng như thế nào? Nhượng, bán cho Trung cộng bao nhiêu đất đai, lãnh hải? Số ngư dân vùng đánh cá chung, đã bị Trung cộng bắn giết trong trường hợp nào? Bao nhiêu người? và đã giải quyết ra sao? Hãy can đảm công bố minh bạch cho quốc dân trong ngoài nước và thế giới cùng biết. Tránh những dư luận bức xúc, bàn tán xôn xao, trong nhân dân ngày càng gia tăng.
3. Kêu gọi nhà cầm quyền Hà nội hãy nhanh chóng phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của GHPGVNTN theo lập trường 4 điểm mà Viện Hóa Đạo đã đề xuất:Thứ nhất: Nhà nước CHXHCNVN phải phục hồi quyền sinh hoạt pháp lý của GHPGVNTN.Thứ hai: Hoàn trả lại GHPGVNTN toàn bộ đất đai tài sản, các cơ sở chùa viện, văn hóa, Giáo dục, Từ thiện, Viện Đại Học… mà nhà nước CHXHCNVN đã chiếm dụng của GHPGVNTN năm 1975. Bước đầu là giao trả hai cơ sở : Việt Nam Quốc tự và Trung Tâm Văn Hóa Quảng Đức tại Sài gòn.Thứ ba: Đưa GHPGVN mà đảng Cộng sản và nhà nước CHXHCNVN đã thiết lập năm 1981, ra khỏi MTTQVN, một cơ quan ngoại vi của đảng Cộng sản.Thứ tư: Làm sáng tỏ cái chết của Hòa thượng Thích Thiện Minh, Cố Vấn Chỉ Đạo của Viện Hóa Đạo trong trại giam Hàm Tân thuộc tỉnh Bình Thuận năm 1978.
4. Tiếp tục vận động dân chủ nhân quyền và tự do tôn giáo thật sự tại Việt Nam cho đến khi đạt mục đích.
5. Kiện toàn nhân sự HDLV, củng cố và tiếp tục thành lập Ban Đại diện GHPGVNTN các Miền, các tỉnh thành và đặc biệt là kiện toàn đoàn thể Gia Đình Phật tử Việt Nam.
6. Tùy hoàn cảnh địa phương, tổ chức các khóa tu học, các khóa hội thảo Phật Pháp, Tu bát quan trai, hành thiền… tạo điều kiện cho Phật tử tại gia học Phật.
7. Hơn bao giờ hết, hàng xuất gia cũng như tại gia nỗ lực hành trì Giới- Định-Tuệ để tích tập phước đức tự thân trang nghiêm Giáo hội, nêu cao đời sống phạm hạnh, thiểu dục, tri túc và thận ngôn… nhằm ngự chế tình trạng đạo đức suy thoái như hiện nay, trong đời sống xã hội.
8. Đề cao cảnh giác trước những mưu toan xảo trá, luận điệu xuyên tạc, vu khống, lường gạt của các thế lực vô minh, của nội ma ngoại chướng đang nỗ lực đánh phá GHPGVNTN.
9. Sau hết, đối với chư tôn đức và số đoàn viên Gia Đình Phật tử, đã từ bỏ GHPGVNTN, nếu thấy cần thành lập một tổ chức Phật giáo khác, điều đó không ai cấm cản. Nhưng chúng tôi phản đối việc sử dụng danh xưng GHPGVNTN khi không tuân thủ nội dung Hiến Chương GHPGVNTN.
Cầu nguyện tổ quốc vẹn toàn, đất nước thanh bình, đạo pháp trường tồn, nhân dân an lạc.
Sài gòn, ngày 15 tháng 11 năm 2008
Thay mặt Hội Đồng Lưỡng Viện
Viện trưởng Viện Hóa Đạo
kiêm Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng ThốngGHPGVNTN
(ấn ký)
Sa môn Thích Quảng Độ
Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008
chính sách cộng sản đối với tôn giáo
THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 6.12.2008
Đảng tính và Phật tính, hay chính sách cộng sản đối với tôn giáo
PARIS, ngày 6.12.2008 (PTTPGQT) - Chính sách tôn giáo hiện nay của nhà cầm quyền cộng sản là chính sách gì ? Nâng đỡ tôn giáo ? Tôn trọng tự do tôn giáo ? Đàn áp tôn giáo ? Tiêu diệt tôn giáo ? Tôn giáo là thuốc phiện ? Tôn giáo sống bình đẳng với đảng Cộng sản ? Các tác phẩm lý luận kinh điển Marx – Engel, Lénin nói gì về phạm trù tôn giáo, về sự sống chung giữa tôn giáo và Xã hội chủ nghĩa ?Bao nhiêu là câu hỏi đã được trả lời làm sao trong thực tế dân sinh dưới các nhà nước Cộng sản ? Đây chính là nội dung cuộc trao đổi phỏng vấn ông Võ Văn Ái do ký giả Triều Thanh thực hiện trong mục “Câu Chuyện Cuối Tuần” trên Đài Phật giáo Việt Nam phát thanh vể Việt Nam hôm tối thứ sáu 5.12.2008.Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế chép lại dưới đây cuộc phỏng vấn này để cống hiến bạn đọc một đề tài nóng bỏng của những người theo tôn giáo tại Việt Nam :Audio: Bấm vào đây để nghe trực tiếp cuộc phỏng vấn: DownloadĐảng tính và Phật tínhBấm vào link dưới đây, dẫn đến trang quêmẹ để nghe toàn bộ cuộc phỏng vấn:http://www.queme.net/vie/radio_2008-12-05.php Triều Thanh : Xin mời quý thính giả Đài Phật giáo Việt Nam nghe Câu Chuyện Cuối Tuần với ông Võ Văn Ái về “Đảng tính và Phật tính”.Thưa ông Võ Văn Ái, Phật giáo đang trải qua thời kỳ hắc ám dưới chế độ Cộng sản. 53 năm Phật giáo miền Bắc tan tát dưới chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của nhà Hồ. 33 năm Phật giáo miền Nam tan tát dưới chế độ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Một bên theo Đảng tính, một bên là Phật tính. Điều gì khác nhau giữa Đảng tính và Phật tính khiến cho Phật giáo lâm Pháp nạn như ngày nay, thưa ông ?Võ Văn Ái : Đảng tính nhìn con người qua nhãn quan đấu tranh giai cấp, nên sử dụng năng lực căm thù làm động cơ hành động nhằm thay đổi xã hội loài người. Phật tính phát hiện con người chân thiện mỹ trong một thế giới bình đẳng, khoan dung. Ai cũng có Phật tính, nên ai cũng là Phật sẽ thành nếu biết thực hiện con đường Phật trên mặt đất. Để thành Phật, để giác ngộ và cứu độ quần sinh người Phật tử sử dụng năng lượng từ bi và trí tuệ để tịnh độ hóa nhân gian.Ước muốn thay đổi xã hội của người cộng sản có Đảng tính là một thiện chí, nhưng hành động theo động cơ căm thù lại dẫn tới sự giết người thay vì cứu người.Chí hướng giải thoát mình để hoàn thành việc cứu người của kẻ có Phật tính không xuất phát từ căm thù, mà thể hiện lòng từ bi và trí tuệ để cứu người. Nếu có phải giết thì chỉ giết sự thảm sát.Triều Thanh : Những năm đầu độc lập, ông Hồ Chí Minh từng phát biểu : “Bọn thực dân Pháp muốn cướp nước ta. Chúng đốt chùa chiền, phá tượng Phật, hành hạ Tăng Ni, tàn sát đạo hữu. Chúng hòng phá tan đạo Phật. Đức Phật là đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, muốn cứu chúng sinh ra khỏi khổ nạn Người phải hy sinh tranh đấu, diệt lũ ác ma. Nay đồng bào ta đại đoàn kết, hy sinh của cải xương máu, kháng chiến đến cùng, để đánh tan thực dân phản động, để cứu quốc-dân ra khỏi khổ nạn, để giữ quyền thống nhất và độc lập của Tổ quốc. Thế là chúng ta làm theo lòng đại từ đại bi của Đức Phật Thích Ca, kháng chiến để đưa giống nòi ra khỏi cái khổ ải nô lệ”. Một lời tuyên bố như thế có thể xem như Đảng tính người Cộng sản đã gặp Phật tính người Phật tử, phải không thưa ông ?Võ Văn Ái : Muốn biết một lời tuyên bố của các chính trị gia thật hay giả, thật đến mức độ nào, thì đừng nghe qua lỗ tai thôi, mà còn phải nhìn bằng mắt lời nói ấy trong hành động thực tiễn. Tôi nhớ lời tuyện bố mà nhà báo vừa trích dẫn nằm trong Thư gửi Hội Phật tử Việt Nam của ông Hồ Chí Minh công bố ngày Rằm tháng 7 năm Đinh Hợi, tức ngày 30.8.1947.Nghe thì hay và cảm động. Nhưng mở mắt nhìn ta thấy gì ?Tại miền Nam từ 33 năm qua, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đang sống cảnh bị áp bức như ông Hồ miêu tả, không bị thực dân Pháp áp bức mà là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam “đốt chùa chiền, phá tượng Phật, hành hạ Tăng Ni, tàn sát đạo hữu, hòng phá tan đạo Phật”.Năm 1947, ông Hồ Chí Minh kêu gọi Phật giáo đồ noi gương Đức Phật Thích Ca “hy sinh tranh đấu, diệt lũ ác ma”, và “đánh tan thực dân phản động, để cứu quốc dân ra khỏi khổ nạn, để giữ quyền thống nhất và độc lập của Tổ quốc”. Có như thế mới “làm theo lòng đại từ đại bi của Đức Phật Thích Ca, kháng chiến để đưa giống nòi ra khỏi cái khổ ải nô lệ”.Từ năm 1945 đến nay, chư Tăng Ni, Phật tử chỉ làm những việc ông Hồ Chí Minh mong đợi. Nhưng những người kế nghiệp ông Hồ trả ơn bằng thảm sát, tù đày, đàn áp nhằm tiêu diệt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, bôi nhọ Phật giáo “làm chính trị”. Trong khi Phật giáo chẳng làm chi khác hơn những điều ông Hồ Chí Minh kêu gọi năm 1947, tức “cứu quốc dân ra khỏi khổ nạn, đưa giống nòi ra khỏi cái khổ ải nô lệ”. Không gì mâu thuẫn và ác độc hơn.Điều quan trọng cần nhớ là năm 1947 số đảng viên theo ông Hồ chừng 5000 người, không sao đảm đương cuộc kháng chiến toàn quốc chống Pháp giành độc lập. Nên ông Hồ Chí minh phải thoa vuốt,gọi mời khối lượng 80% quần chúng Phật giáo và các tôn giáo khác. Nay Đảng viên của ông có khoảng 3 triệu, chính quyền nằm trong tay, trong túi, đủ để bảo vệ đặc quyền đặc lợi cho đảng. Nên Cộng sản không cần quần chúng nữa, hoặc chỉ cần để làm trâu ngựa phục vụ cho một đảng ngoại lai.Triều Thanh : Như vậy thì chính sách tôn giáo của đảng cộng sản là chính sách gì ? Người ta thường nói Cộng sản xem tôn giáo như thuốc phiện, nên chính sách tôn giáo là một chính sách tiêu diệt tôn giáo, ông nghĩ sao ?Võ Văn Ái : Mệnh đề “tôn giáo là thuốc phiện” là câu Marx đánh giá tôn giáo hữu thần Tây phương. Câu này nằm trong cuốn “Phê phán Triết học Pháp quyền của Hegel” (Kritik der Philosophie des Rechts). Nó không bao hàm các tôn giáo Đông phương, lại càng không nhắm chỉ Phật giáo.Nói tới chính sách tôn giáo của nhà nước cộng sản là đặt ra công án Tôn giáo và Xã hội chủ nghĩa có thể cùng chung sống không ? Đây là vấn đề lớn mà các tác phẩm lý luận kinh điển của Marx – Engel chưa có lời giải đáp. Ngay cả Lénin là lý thuyết gia và nhà hành động cộng sản cũng chưa đề cập tới.Vì sao ? Vì kiến thức các triết gia cộng sản về tôn giáo rất hạn chế. Cho nên Nhà nước Xã hội chủ nghĩa chưa bao giờ có chính sách tôn giáo đứng đắn. Các triết gia cộng sản xuất hiện vào thế kỷ XIX lo đối đầu trên phương diện lý thuyết để phê phán vấn đề thời đại là nền kinh tế tư bản trên đà kỷ nghệ hóa. Do đó, một là các triết gia cộng sản không nắm đủ kiến thức tôn giáo phát khởi từ thời bình minh lịch sử, hai là đề cập tôn giáo như một bộ phận trong tiến trình suy tưởng triết học thời Khai sáng, và ba là hạn chế tôn giáo ở khu vức hữu thần Tây phương. Chưa là tôn giáo trong nghĩa toàn diện và toàn cầu.Triều Thanh : Nói như vậy thì tại sao Đảng Cộng sản Việt Nam lại tuyên bố : “Tôn giáo là vấn đề còn tồn tại lâu dài. Tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân. Đạo đức tôn giáo có nhiều điều phù hợp với công cuộc xây dựng xã hội mới”. Đây có phải là nhận định mới về tôn giáo, nhờ đó đẻ ra chính sách tôn giáo mới ? Ông có đồng ý như vậy không ?Võ Văn Ái : Đây là câu nhận định trong Nghị quyết 24 của Bộ Chính trị sau Đại hội Đảng lần thứ VII hồi tháng 6 năm 1991. Tôi đồng ý là có mới với đảng Cộng sản. Nhưng không mới với tôn giáo. Nguyên do đảng Cộng sản không vượt qua được trở lực kếch sù của tôn giáo. Không khuất phục được tôn giáo thì đành phải nhìn nhận tôn giáo. Nhưng sự nhìn nhận này chỉ có tính chiến thuật theo mô thức Lénin, lùi một bước để tiến ba bước.Còn nói không mới với tôn giáo là vì chẳng có chi thay đổi. Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất vẫn tiếp tục bị đàn áp dù có tinh vi hơn trước.Cái gọi là nhận định mới, hay chính sách mới này, mấy ông lý thuyết gia cộng sản ở Hà Nội không nghĩ ra được đâu. Mấy ông bắt chước Tàu đấy. Ai cũng biết cộng sản Việt Nam là người học trò ngoan ngoãn của ông thầy Trung Cộng. Điều gì xẩy ra tại Trung quốc, là cộng sản Việt Nam sẽ bắt chước theo. Quá khứ ta đã thấy bắt chước phong trào Chỉnh phong của Trung Cộng khi phát động Rèn Cán Chỉnh Quân, rồi Cải Cách Ruộng Đất, rồi Trăm Hoa Đua nở nhằm tiêu diệt phái hữu, v.v... Toàn là những âm mưu hại dân. Chữ âm mưu, mà Mao Trạch Đông tự mãn gọi là dương mưu. Một thứ dương mưu giết người.Triều Thanh : Ông có thể giải thích rõ hơn về việc Hà Nội bắt chước Trung Cộng về vấn đề tôn giáo như thế nào ?Võ Văn Ái : Như trên tôi đã nói, mệnh đề tôn giáo và xã hội chủ nghĩa có thể cùng chung sống không, là vấn đề lớn nhưng các tác phẩm lý luận từ Marx – Engel đến Lénin chưa có lời giải đáp.Mãi cho tới thập niên 80 thế kỷ trước, mệnh đề này mới được ông Hồ Kiều Mộc, Viện trưởng Viện Khoa học Xã hội Trung quốc, đề cập lần đầu và đưa ra đáp án. Tuy nhiên đáp án này chỉ là phương lược tiêu diệt tôn giáo một cách tinh vi. Tức là dùng tôn giáo phục vụ cho Nhà nước Cộng sản. Y hệt như Giáo hội Phật giáo Nhà nước dựng lên tại Hà Nội năm 1981 để làm công cụ chính trị cho Đảng Cộng sản thay vì phục vụ quần chúng Phật giáo. Tinh vi ở chỗ nó kết hợp lý thuyết với bạo lực để đàn áp hữu hiệu.Triều Thanh : Lý thuyết Tàu của ông Hồ Kiều Mộc ra sao ?Võ Văn Ái : Ông Hồ Kiều Mộc đề xuất phương châm “Tôn giáo không thích ứng với Xã hội Chủ nghĩa thì không thể tồn tại”. Ông định nghĩa tôn giáo “là một tiểu hệ thống nằm trong chỉnh thể của hệ thống xã hội” tức “một tiểu hệ thống thứ cấp”, loại công dân hạng hai. Từ định nghĩa này ông lý luận “Hệ thống xã hội là một cơ thể, nó không chấp nhận một tiểu hệ thống nào hoàn toàn đối lập với bản thân nó”. Bộ phận phải thích ứng với chỉnh thể, nói rõ là tôn giáo phải thích ứng với chủ trương, đường lối của nhà nước cộng sản, từ suy tư đến hành động.Xem thế thì nhân sinh quan và vũ trụ quan của Phật giáo hay bất cứ tôn giao nào không có chỗ đứng trong hệ thống ý thức cộng sản. Phật tính phải vứt bỏ để ôm lấy Đảng tính nếu muốn sống còn.Ông Hồ Kiều Mộc chẳng cần che giấu âm mưu tiêu diệt tôn giáo khi tuyên bố rằng “Tôn giáo cùng chung sống với Chủ nghĩa Xã hội, có nghĩa là tôn giáo phải thích ứng với các phương diện của Chủ nghĩa Xã hội như : chính trị, kinh tế, văn hóa, nghệ thuật, giáo dục…” Ông còn nhấn mạnh “sự thích ứng của tôn giáo với chính trị là mấu chốt”.Triều Thanh : Lý luận theo cách này là gạt bỏ hết mọi lý tưởng của tôn giáo hay sao ? Nếu đúng vậy thì quần chúng tôn giáo đâu có thể chấp nhận ?Võ Văn Ái : Rồi cũng phải chấp nhận. Bạo lực và bạo quyền nẩy sinh ra cái sợ. Quần chúng có lý trí bao nhiêu vẫn bị cái sợ chi phối, khiến họ ngậm miệng và bó tay. Một số chư Tăng và Phật tử đang thỏa hiệp hiện nay với nhà nước cộng sản biểu thị sự sợ hãi này, chưa kể thêm mối tham lam lợi dưỡng.Tuy nhiên lý thuyết gia tôn giáo Trung cộng không kém phần giảo hoạt khi ông dùng lý luận để trói tay tôn giáo. Ông công nhận yếu tố tự thân của tôn giáo, nhưng lại chuyền cái tự thân của tôn giáo thành công cụ phục vụ chế độ. Ông Hồ Kiều Mộc phân tích rằng : “Mỗi loại tôn giáo đều bao gồm một bộ phận tổ hợp với hai nhân tố thống nhất : Khả biến và Bất biến. Bộ phận hạt nhân của của hình thái ý thức tôn giáo là bộ phận bất biến của tôn giáo”.Như thế là nhà nước cộng sản công nhận cái bất biến, tức bản chất của tôn giáo. Họ không động tới bản chất này. Kiểu như ông Hồ Chí Minh đề cao “Đức Phật là đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, muốn cứu chúng sinh ra khỏi khổ nạn” nhưng lại cho bọn thủ túc chống báng Phật giáo.Lý thuyết gia Hồ Kiều Mộc để yên cái bất biến, nhưng dùng cái Khả biến của tôn giáo để thay đổi tôn giáo theo phạm trù cộng sản. Ông lý luận rằng “Hình thái tư tưởng thần học tôn giáo là bộ phận khả biến của tôn giáo. Nó có thể thích ứng với cải cách xã hội”. Ông dùng một danh từ rất thuyết phục để gọi cái khả biến này là “Cơ chế tái sinh tự thân của tôn giáo”. Phải hiểu tái sinh trong nghĩa biến tướng tôn giáo.Triều Thanh : Nhưng Bất biến hay Khả biến đều đến từ tôn giáo, thì làm sao cộng sản có thể thay đổi được lý tưởng tôn giáo như trường hợp Phật giáo chẳng hạn ?Võ Văn Ái : Ta phải hiểu thâm ý của lý thuyết gia Hồ Kiều Mộc là Nhà nước cộng sản công nhận phần bất biến của tôn giáo. Song họ giật dây phần khả biến để khuynh loát tôn giáo, biến tướng tôn giáo.Thử lấy một ví dụ cho dễ hiểu. Cùng là một vị Sư thuyết pháp về hình tượng Phật giáo, nhưng khi Sư Chơn Quang ở Việt Nam đang thuyết pháp theo điều sau đây thì còn chi là hình tượng tâm linh Phật giáo ? Tôi xin trích nguyên văn từ băng ghi, sư Chơn Quang đề cao Bác Hồ trong bài giảng, sư nói : “Bác Hồ sống vô cùng đơn giản. Sống, ăn uống thì đạm bạc vì ổng tu mà. Ổng vậy, chớ không biết cái bí mật là mỗi đêm Bác Hồ vẫn ngồi thiền. Khi Bác chết lục trong cái đôn của Bác không có cái gì hết, chỉ có cái xâu chuỗi và cuốn Lăng Già Tâm ấn bằng chữ nho. Ông Võ Nguyên Giáp nói cho biết Bác Hồ là một Thiền sư”.Thuyết pháp cách đó là tạo ra cái Khả biến của thứ Phật giáo tạp nhạp, để Phật giáo không còn là Phật giáo nữa. Sư Chơn Quang không là trường hợp đơn lẻ đâu. Trong nước và ngoài nuớc hiện nay, nếu nhìn cho kỹ, nghe cho rõ, sẽ thấy rất đông những ông Thiền sư. Thiền sư là cái mốt thời trang, ai cũng có thể thành thiền sư chẳng cần tu học, tu hành theo giáo lý của đức Phật. Một tập thể Thiền sư đang là những viên chức lập thành “bộ phận khả biến tôn giáo” theo lý luận ông Hồ Kiều Mộc.Triều Thanh : Vì sao ông Hồ Kiều Mộc phải nhọc công lý luận, thay vì thẳng tay đàn áp để tiêu diệt tôn giáo ?Võ Văn Ái : Chính quyền cộng sản làm chủ Trung quốc từ năm 1949. Họ từng đàn áp tôn giáo mãnh liệt lắm chứ. Cách mạng Văn hóa là cao điểm của hành động tiêu diệt tôn giáo, và giới trí thức Trung quốc. Nhưng Trung cộng đã hoàn toàn thất bại trong việc dẹp tan tôn giáo.Ngày nay thế giới bước vào kỷ nguyên toàn cầu, đối thoại, hợp tác. Đảng cộng sản không thể múa gậy vườn hoang mãi được. Cho nên phải có lý thuyết mới để làm tiêu trầm tôn giáo bằng phương cách mới. Chính ông Hồ Kiều Mộc cũng phải sợ yếu tố tôn giáo khi ông nhận định ba nguyên tố phát huy quốc gia : “Cải cách, Phát triển, Ổn định”, ổn định là tiền đề của tất cả, thiếu nó sẽ không thực hiện được sứ mệnh cải cách và phát triển. (…) Chính tôn giáo trong những điều kiện nhất định, là con đường tốt nhất để duy trì sự ổn định xã hội. Bởi vì 1/10 dân số Trung quốc là quần chúng tôn giáo, do vậy hành vi của quần chúng tôn giáo có ảnh hưởng quan trọng đối với sự ổn định xã hội”. Qua nhận định như vậy, ta thấy Cộng sản rất sợ tôn giáo. Vì tôn giáo là quần chúng, là lực lượng chuyển hóa. Đảng chỉ là thiểu số đang ngày càng teo tóp.Triều Thanh : Xin ông một lời kết luận cho Câu Chuyện Cuối Tuần kỳ này ?Võ Văn Ái : Cổ nhân nói biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Biết được lý luận và phương cách tiêu diệt tôn giáo của người Cộng sản, là đã ngăn chặn được 50% sự tác hại. 50% còn lại là ý lực và hành hoạt của người tôn giáo để vượt thắng sự tấn công cộng sản. Mặt khác, tuy ông Hồ Kiều Mộc đánh giá thấp số lượng quần chúng tôn giáo tại Trung quốc, thực tế lớn hơn nhiều, nhưng ông ta vẫn sợ hãi quần chúng tôn giáo.Còn tại Việt Nam, chỉ lấy số lượng do Nhà nước cộng sản công bố năm ngoái thôi, hiển nhiên con số này bị hạ thấp tối đa, thì đã có 25% dân số Việt Nam là quần chúng tôn giáo. Từ đây kết luận rút ra, là sự ổn định xã hội như một tiền đề của cải cách và phát triển đất nước nằm trong tay các tôn giáo. Ý thức được như vậy, các tôn giáo tại Việt Nam mới thấy vai trò chủ yếu của mình trong việc chuyển hóa đất nước để có viễn kiến và kế hoạch trong những tháng ngày tưởng như tăm tối hôm nay.Triều Thanh : Xin cám ơn ông Võ Văn Ái và xin hẹn quý thính giả ở Câu Chuyện Cuối Tuần vào thứ Sáu tuần tới, cũng vào giờ phát thanh này.
Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008
Thứ Hai, 10 tháng 11, 2008
Nhìn lại 27 năm
Nhìn lại 27 năm Cộng sản Việt Nam và bọn tay chân đánh phá nhằm tiêu diệt Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
- Thích Đồng Thanh -
Bản chất của Phật giáo
Phật giáo là một tôn giáo lấy giải thoát làm cứu cánh. Trên tiến trình giải thoát, lấy việc độ sanh (cứu độ quần sanh)) làm sự nghiệp. Cứu độ chúng sanh là cúng dường chư Phật. Muốn độ sanh, phải có 3 đức tính : Bi, Trí, Dũng. Muốn có Bi Trí Dũng phải tu 3 giải thoát môn (ba phương pháp giải thoát) : Giới, Định, Huệ. Nhờ giới mà phát sanh định, nhờ định mới phát sanh huệ. Giới bao hàm từ bi, bố thí, không những không sát sanh mà còn phải cứu giúp chúng sanh bị khổ nạn, không nói dối, lừa gạt, đe dọa, khủng bố,… mà còn phải nói lên sự thật, vỗ về, an ủy chúng sanh…; Định là hùng lực; và Huệ là sáng suốt. Ngoài giới luật nói trên, người tu hành còn có oai nghi, tế hạnh phải tuân thủ. Dựa trên tư tưởng tự do, giải thoát mà hình thành, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) không có giáo quyền vì chỉ căn cứ vào đức hạnh, nên không có những luật lệ ràng buộc, nghiêm ngặt. Vì vậy, đòi hỏi sự tu chứng tâm linh, tự giác, hơn là kỷ luật thép hay biện pháp trừng trị. Do đó, tổ chức Giáo hội là một tập thể phẩm hạnh dễ bị phân hóa, tan rã khi các thành viên biến chất, dùng Giáo hội như phương tiện lợi danh, quyền thế.
Tình trạng GHPGVNTN năm 1981
Năm 1981, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã khủng bố, dụ dỗ, áp đặt làm một cuộc thống nhất Phật giáo với mục đích tiêu diệt GHPGVNTN. Theo tập tài liệu “Thống nhất Phật Giáo” của Đổ Trung Hiếu, một cán bộ cao cấp, kiến trúc sư trong công cuộc thống nhất này, ông đã viết về quá trình và mục tiêu "thống nhất" Phật giáo năm 1981 là: "Thực sự đại biểu là giữa Phật giáo của ta và Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN). Ban Vận động Thống nhất Phật giáo Việt Nam đều là đại biểu dự Ðại hội, trong đó đại biểu của ta đa số (tức Ðảng Cộng sản). Chín tổ chức và hệ phái Phật giáo, GHPGVNTN là một, còn lại tám với những danh nghĩa khác nhau, nhưng tất cả đều hoặc là ta hoặc là chịu sự lãnh đạo của Ðảng (...) Cuộc thống nhất Phật giáo lần này, bên ngoài do các Hòa thượng gánh vác, nhưng bên trong bàn tay Ðảng Cộng sản Việt Nam xuyên suốt quá trình thống nhất để nắm và biến tướng Phật giáo Việt Nam trở thành một tổ chức bù nhìn của Ðảng" . Ông Hiếu cho biết Ban Dân vận Trung ương chỉ thị khống chế Phật giáo như sau : "Nội dung đề án (thống nhất) là biến hoàn toàn Phật giáo Việt Nam thành một hội đoàn quần chúng. Còn thấp hơn hội đoàn, vì chỉ có Tăng, Ni, không có Phật tử ; chỉ có tổ chức bên trên không có tổ chức bên dưới, tên gọi là Hội Phật giáo Việt Nam (....) Nội dung hoạt động là lo việc cúng bái chùa chiền, không có hoạt động gì liên quan tới quần chúng và xã hội (...) Lấy chùa làm cơ sở chứ không phải lấy quần chúng Phật tử làm đơn vị của tổ chức Giáo hội" . Điều đau đớn nhất cho GHPGVNTN là Hòa thượng Thích Trí Thủ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, đã bị cộng sản đe dọa, thuyết phục, nhận lãnh chức vụ Trưởng Ban Vận Động Thống Nhất Phật Giáo do nhà cầm quyền tổ chức. Không được sự đồng ý của Giáo Hội, nên Ngài nói rằng, chỉ làm với tư cách cá nhân. Cùng cúi đầu theo cộng sản có thêm các vị HT Thích Minh Châu, Thích Thiện Siêu, Thích Trí Tịnh... HT Minh Châu viết bản tố cáo, kết án HT Quảng Độ : “ngang nhiên thách thức với chính quyền, Mặt Trân Tổ Quốc, là những cơ quan đã giúp đỡ cho việc thống nhất Phật giáo”, HT Thiện Siêu, không giữ chức vụ gì trong GHPGVNTN, nhưng lại giả mạo, làm Trưởng phái đoàn GHPGVNTN, tham dự đại hội tại chùa Quán sứ Hà nội, và HT Trí Tịnh, sai HT Từ Nhơn, đốt hết tài liệu lưu trữ tại văn phòng GHPGVNTN, toàn bộ tài liệu GH cháy đến mấy ngày đêm mới hết. Tuy tổ chức rất kỹ lưỡng, nhưng nhà cầm quyền cộng sản sơ xuất một điều khi họ nói trong các giáo phái, GHPGVNTN là chính, nhưng phái đoàn gọi là đại diện cho GHPGVNTN lại bất hợp pháp, vì GHPGVNTN không cử một phái đoàn nào tham dự vào đại hội thống nhất này cả. Nhóm người thuộc GHPGVNTN chỉ tham dự với tư cách cá nhân. Từ thành phần phái đoàn đến Văn thư giới thiệu và con dấu đều là giả mạo. Vì vậy, trên pháp lý, GHPGVNTN vẫn đứng ngoài, vẫn tồn tại. Cộng sản nghĩ rằng làm như thế là đã qua mặt được chư Tăng trong GHPGVNTN, qua mặt được công luận và nhất là thấy một số các vị lãnh đạo cũng như chư tăng trong GHPGVNTN đã gia nhập vào GH Nhà nước rồi. Riêng hai vị, là Hòa thượng Thích Huyền Quang và Hòa thượng Thích Quảng Độ, lại bị lưu đày, nên Cộng sản nghĩ rằng, như thế là GHPGVNTN đã bị tiêu diệt rồi, không còn lo gì nữa. (xin xem thêm sách “ Nhận Định về những sai lầm tai hại của Đảng Cộng sản Việt nam đối với Phật giáo và dân tộc” của Hòa thượng Thích Quảng Độ)
Tình trạng GHPGVNTN từ năm 2004 đến nay.
Để khắc phục sai lầm năm 1981, Cộng sản sắp xếp một cuộc đánh phá GHPGVNTN lần hai. Lần này, không tìm cách áp đặt, sáp nhập vào Gíao hội “quốc doanh” nằm trong Mặt Trận Tổ Quốc như trước, mà vẫn giữ nguyên hình thức, vị thế, danh xưng như cũ, chỉ thay đổi lập trường, đường hướng của Giáo hội bằng 5 cách: - GHPGVNTN không có hai hòa thượng Huyền Quang, Quảng Độ lãnh đạo, - Đăng ký Gíao hội với Nhà cầm quyền cộng sản, - Bỏ Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế tại Paris, - Ủng hộ Sư Ông Nhất Hạnh trong việc hợp tác với nhà cầm quyền.. - Vận động các thành viên trong GHPGVNTN từ chức để áp lực nhị vị Hòa thượng theo đường hướng khác. Việc đánh phá GHPGVNTN bắt đầu được thực hiện cả trong và ngoài nước. Cộng sản dùng Nghị Quyết 36 đánh phá các tổ chức, đảng phái, cộng đồng, tôn giáo của người Việt hải ngoại. Riêng GHPGVNTN bị đánh phá bằng nhiều cách theo các tư liệu sau đây: 1. Theo Bản Phúc trình Phật sự của HT Thích Thiện Hạnh, Chánh thư ký Viện Tăng Thống: “Một số Phật tử ở Úc và Hoa kỳ, có gọi điện về thăm và nhân tiện, bày tỏ sự bất bằng về một số Thượng tọa, Đại đức và Cư sĩ tu xuất, đang là Thành viên Hội đồng Điều hành GHPGVNTN/HN tại Úc và Hoa kỳ, lại đi vận động tách khỏi GHPGVNTN là vì sao ? (...) “Điều mà Phật tử thắc mắc, chúng tôi thấy, đã được cụ thể qua quan điểm của anh Trần Quang Thuận và Bùi Ngọc Đường. Hai anh hồi cuối tháng 6 và đầu tháng 7 năm 2007 ; anh Trần Quang Thuận chê trách Hòa Thượng Quảng Độ. Bùi Ngọc Đường ngoài những lời lẽ như anh Thuận ; Bùi Ngọc Đường còn thêm chê bai Giáo hội. Sau hết Bùi Ngọc Đường khuyên chúng tôi từ chức Chánh thư ký VTT để nghỉ ngơi, giống hệt như lời Thượng tướng Công an Nguyễn Văn Hưởng đã khuyên Đức Tăng Thống thôi việc, nghỉ ngơi. Giọng điệu hai anh có vẻ như muốn thỏa hiệp, để được sinh hoạt, ý tưởng nầy còn được thấy rõ qua nhóm Thân Hữu Già Lam”. “Chúng tôi được biết, ở Tu Viện Quảng Hương Già Lam ; cách đây một năm, đã hình thành một nhóm, có tên gọi “Thân Hữu Già Lam”. Thành viên khoảng trên dưới 40 vị gồm các thành phần Tu sĩ, Cư sĩ, Cư sĩ tu xuất. Các vị có mặt trong nước, ngoài nước khắp các châu lục. Các vị sinh hoạt dưới dạng Tăng già, chưa dám đứng hẳn vào Gíao hội Phật giáo Việt Nam (quốc doanh) năm 1981. Các vị quyên góp tiền gây quĩ xây dựng Đại Học, Thư Viện, Hội Trường, làm Văn Hóa Giáo Dục Phật Giáo. Đứng đầu nhóm có GS TS Lê Mạnh Thát, và học giả Thượng Tọa Thích Tuệ Sĩ…” 2. HT Thích Không Tánh, Tổng Vụ trưởng Tổng Vụ Từ Thiện Xã Hội, trả lời người Việt ở hải ngoại, cũng chú ý đến việc này: “… Chúng tôi xin xác nhận mấy việc: “1. Vào khoảng năm 2004-2005, khi Ðại Hội của GHPGVNTN Hải ngoại tại Hoa Kỳ được thành công (nhờ Giáo Chỉ, Ðạo Từ của Ðệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang và Huấn Từ của Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ, Viện trưởng VHD lưu nhiệm tất cả). Trong một cuộc họp tôi có trình lên Ban Chỉ Ðạo Viện Hóa Đạo ai cũng vui mừng, lúc đó TT Tuệ Sỹ có nói: Thành công gì mà thành công ! Mọi việc người ta sắp xếp (nhân sự) đâu đó rồi tự nhiên Huấn Từ, Ðạo Từ ở đâu rớt xuống làm hỏng việc của người ta hết ! Ðây rồi họ (ý nói quý Thầy và các Phật tử: Tâm Huy, Vĩnh Hảo, Bùi ngọc Ðường....ở Hoa Kỳ) sẽ từ chức hết chứ thành công gì mà thành công ! Thấy tình hình "căng" quá tôi và TT Thích Viên Ðịnh (Phó Viện Trưởng Viện Hóa Đạo) cũng đứng dậy ra về. Khi xuống tới cầu thang, TT Viên Ðịnh có nói với tôi: Tôi không ngờ Thầy Tuệ Sỹ lại thất kính với Ðức Tăng Thống và HT Viện Trưởng như vậy ! 2. Tôi không nhớ là năm nào, TT Tuệ Sỹ và TT Ðức Thắng (lúc bấy giờ là Tổng thơ ký Viện Hóa Đạo) có nói vơí tôi: Chờ Thủ Tướng Phan Văn Khải về nước (lúc bấy giờ ông Phan Văn Khải công du Mỹ quốc) mình đem danh sách Hội đồng Viện Hóa Ðạo lên "Ðăng Ký" để Giáo Hội được sinh hoạt dễ dàng, tôi nghe thế có hỏi: Vậy quý Thầy có trình việc nầy lên Cụ Viện Trưởng và Cụ Viện Trưởng có đồng ý không ? Thì quý Thầy trả lời "Ðồng ý chứ sao không đồng ý" (trong thời gian đó, Công an canh gát Hòa Thượng rất kỹ, và 2 Thượng tọa Tuệ Sỹ, Đức Thắng cũng không có ai lên thăm HT Viện Trưởng cả). 3. Do quý Huynh Trưởng Gia Ðình Phật Tử (GĐPT) nào đó ở Hải ngoại đề nghị mà TT Tuệ Sỹ cùng với Thầy Thanh Huyền (lúc bấy giờ là Tổng vụ trưởng Tổng Vụ Thanh Niên) đã tấn phong một số Huynh Trưởng lên Cấp Dũng (trong đó có anh La Thanh Ty, một Huynh trưởng GÐPT ở Ðà Nẵng rất chống GHPGVNTN mà không trình và thông qua Hòa Thượng Viện Trưỏng được biết. 4. Sau khi Huynh trưởng Hạnh Minh - Hồ Tấn Anh tự thiêu để bảo vệ Giáo Hội và lên án CS đàn áp Nhân Quyền và Tự Do Dân Chủ, tôn Giáo..... một số Huynh trưởng Miền Trung có vào gặp TT Tuệ Sỹ xin ra Thông Bạch Truy Niệm, Cầu Siêu....thì TT nói: Tự thiêu sao không báo cho Thượng tọa biết ! Tự thiêu như vậy là vi phạm Nhân Quyền ! 5. Nhiều Thầy và Phật tử ở hải ngoại qúy tài làm thơ và dịch Kinh của TT Tuệ Sỹ, cũng như ủng hộ đường lối, lập trường của Tuệ Sỹ trước kia, nên khi thấy TT Tuệ Sỹ không có tên trong Hội đồng Viện Hóa Ðạo vào năm 2005 nữa, thì cho rằng HT Viện Trưởng độc tài, loại bỏ Thầy Tuệ Sỹ. Sự thật, HT Viện Trưởng có Chỉ Ðạo TT Viên Ðịnh mời TT Tuệ Sỹ về Chùa Giác Hoa họp, nhưng TT Tuệ Sỹ đã lấy cớ "Nhập Thất" không đến, nhưng sau đó lại đi Nha Trang dự đám tang Ni sư Tâm Ðăng viên tịch, nên HT Viện Trưởng đã chỉ đạo cho tôi ra Nha Trang để thỉnh TT Tuệ Sỹ giữ chức Chủ Tịch Hội Ðồng Phiên Dịch Viện Tăng Thống và tấn phong TT lên Hòa Thượng, nhưng TT đã từ chối và nói: “Tôi đã có hứa làm việc với Thầy Lê Mạnh Thát, hơn nữa tôi đã có đơn từ chức rồi, xin Thầy thưa với HT Viện Trưởng đừng có tấn phong, bổ nhiệm gì cả, tôi sẽ có thư từ chối, thì kỳ lắm....”. Việc TT Tuệ Sỹ từ chức, kéo theo các TT Phước Viên, Ðức Thắng, Phước An... đồng loạt xin từ chức ! Vì thế nhiệm kỳ 2005 không có tên của quý TT trên trong Hội Ðồng Lưỡng Viện của GHPGVNTN nữa ! 6. Khi vừa được Ðại Lão HT thích Huyền Quang và HT Viện Trưởng mời TT Tuệ Sỹ làm Phó Viện trưởng kiêm Tổng thư Ký VHÐ (cuối năm 1999) thì Thầy đã nhiều lần yêu cầu tôi không nên liên lạc, tiếp xúc với GS Võ văn Ái đang đảm đương nhiệm vụ Giám Ðốc Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế và Phát ngôn nhân của Viện Hóa Đạo trongnước ! Có rất nhiều việc, tôi không nhớ hết! Xin tóm tắt lại mấy việc để anh và quý Phật tử nào, một lòng trung kiên với lý tưởng và lập trường của GHPGVNTN được biết về hướng đi của TT Tuệ Sỹ. Theo tôi, có nhiều việc TT Tuệ Sỹ khó lòng chủ động được…...”. 3. Tường trình từ Huế về” Mưu đồ của Thượng tọa Tuệ sỹ với GHPGVNTN” của Phật Tử Lê Nguyễn Minh Đức: “... Sau khi không tham gia GHPGVNTN, Thầy Tuệ Sỹ đã nhiều lần vận động tôi ( HT Thích Thiện Hạnh) nghỉ việc. Năm 2007 khi đưa Đức Tăng Thống vào điều trị tại bệnh viện Pháp Việt, tôi về nghỉ tại Già lam, Thầy Tuệ Sỹ nói với tôi rằng : “ Ôn nên nghỉ việc đi, theo Di chúc của Hoà Thượng Huyền Quang mà Bùi Ngọc Đường đọc được thì Ôn không có chức vụ chi mô. Ôn nghỉ đi và cầu nguyện cho con và Lê Mạnh Thát. Sau nầy chúng con sẽ cung thỉnh Ôn trở lại”. Tôi đã nói cho Thầy Tuệ Sỹ biết rằng tôi làm việc vì Gíao hội, vì tấm lòng của tôi đối với Nhị Vị Lãnh Đạo, xin Thầy hãy bỏ luận điệu ấy đi và xin Thầy suy nghĩ cho kỹ về hành động của mình . “Thế nhưng khi tôi về Huế, Thầy Tuệ Sỹ lại gọi điện ra nhắc lại một lần nữa, sau đó có Bùi Ngọc Đường, Trần Quang Thuận về vận động tôi nghỉ theo ý đồ của Thầy Tuệ Sỹ như tôi đã nói trong bản Phúc Trình Phật Sự của Chánh Thư Ký Viện Tăng Thống đã phổ biến.” 4. Cao điểm là cuộc vận động đông đảo chư Tăng và Phật tử hải ngoại về Việt nam tham dự Đại lễ Phật Đản VESAK 2008. Lễ này, thực chất là việc “ làm công tác đối ngoại của nhà cầm quyền cộng sản, hoàn toàn không phải của Phật giáo”, theo lời Giáo sư Lê Mạnh Thát, Trưởng ban tổ chức, trả lời với phóng viên đài truyền hình SBTN ở Hoa kỳ. 5. Cuối cùng là chuẩn bị vận động số đông, có tư tưởng hòa hợp hòa giải với cộng sản, để bỏ phiếu chiếm văn phòng II Viện Hóa Đạo nhân Đại hội Hoa kỳ vào tháng 10 năm 2008, điều mà năm 2004, nhóm này đã âm mưu nhưng bất thành, nhờ Đạo Từ và Huấn Từ của nhị vị Hòa thượng lãnh đạo Gíao hội từ trong nước gửi ra kịp thời. Tổng hợp các tin tức trên cho thấy cuộc đánh phá GHPGVNTN lần này nhắm vào 3 mục đích: 1- Thay đổi lãnh đạo Giáo hội, loại bỏ nhị vị Hòa thượng Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ để thủ tiêu lập trường vận động Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cho VN và sự phục hoạt của GHPGVNTN. 2- Triệt tiêu Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế tại Paris . Kể từ năm 1992, thấy rõ âm vọng quốc tế ủng hộ cuộc đấu tranh của GHPGVNTN trên trường quốc tế nên Nhà cầm quyền Cộng sản chỉa mũi dùi đánh phá Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế mong dập tắt cơ quan ngôn luận hữu hiệu quốc tế này. Một mặt viết hàng loạt bài bôi nhọ, vu khống trên báo chí nhà nước. Mặt khác sử dụng bọn đặc tình mang danh “Phật giáo” qua nhóm Giáo Điểm rồi Thân hữu Già Lam viết bài đánh phá Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để gây ác cảm và hoang mang dư luận. 3- Gây chia rẽ, ly gián, phân tán lực tượng GHPGVNTN tại hải ngoại, làm cho bộ phận vận động quốc tế của Giáo hội yếu đi, đồng thời bành trướng khuynh hướng thỏa hiệp với nhà nước trong giới Tăng Ni, Phật tử để thủ tiêu cuộc tranh đấu. Việc này đã được kiểm chứng qua văn kiện của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ trong bản công bố Phúc trình về tự do tôn giáo trên thế giới ngày 20.9.2008: “… Đối với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, chính quyền CSVN vẫn cấm hoạt động cho đến khi các vị lãnh đạo hiện tại của giáo hội này hết còn nắm quyền” (ý nói loại trừ HT Quảng Độ). Giống như biến động năm 1981, lần này, Cộng sản cũng dùng cách khai thác các nhược điểm riêng tư, những dây mơ, rễ má, kinh tế cá nhân, hủ hóa cá nhân về mặt phụ nữ, để đe dọa, dụ dỗ, mua chuộc một số thành viên lãnh đạo giáo hội bị biến thái, chia rẽ, đi theo lập trường, đường hướng khác, làm cho nhiều chi nhánh GHPGVNTN ở hải ngoại bị phân tán, tách khỏi GHPGVNTN truyền thống do Đức Đệ Tứ Tăng Thống, Đại Lão HT Thích Huyền Quang và Đại Lão HT Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo lãnh đạo. Cộng sản nắm kỹ “hồ sơ phụ nữ” của một số Tăng sĩ trong cũng như ngoài nước, dùng hồ sơ này áp lực, hù dọa, săn ta các sư đi theo con đường chỉ đạo cộng sản. Đánh trúng tâm lý ước mơ “xây chùa lớn”, thông qua tín đồ thuần thành, cộng sản đầu tư tài chánh cho việc xây cất. Chùa xây xong tín đồ hữu công “cố vấn” gì, đố các Thầy dám làm trái ý. Hội Đồng Lưỡng Viện, theo phúc trình của các thành viên, nhất là của Ban Đại Diện Thừa Thiên Huế, do Hòa thượng Thích Thiện Hạnh, Chánh Đại Diện tỉnh, kiêm Chánh thư ký Viện Tăng Thống, trình bày, đã đi đến quyết định ban hành Giáo chỉ số 09, để đối phó với tình hình, nhằm bảo toàn Giáo hội trong nước qua việc kiện toàn Văn Phòng II Viện Hóa Đạo và củng cố lại các Gíao hội, và phân nhiệm cho một số chư Tăng Đặc trách Liên Lạc các nước và châu lục hải ngoại. Hiến chương GHPGVNTN, chương thứ IX, điều 36, thành lập các chi bộ Gíao hội tại Hải ngoại trực thuộc Viện Hóa Đạo, để hướng dẫn tăng tín đồ thuộc GHPGVNTN tu học, phát huy nền Phật học cũng như văn hóa đạo đức Việt nam trên thế giới theo mục đích, tiêu chí mà Hiến chương đã nêu rõ. Tùy hoàn cảnh, địa phương nào nhân sự ít thì chỉ cần có một vài vị Đặc Trách Liên Lạc đại diện, địa phương nào nhân sự đông, thì thành lập GHPHVNTN Hải ngoại tại địa phương đó. Những thành viên Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương thuộc Viện Tăng Thống, do Đức Tăng Thống ký Giáo chỉ tấn phong; những tổ chức Gíao hội, Ban, ngành trực thuộc Viện Hóa Đạo, do Viện Hóa Đạo phê chuẩn, công nhận. Những tổ chức, Giáo hội mang tên GHPGVNTN nhưng không được Viện Hóa Đạo phê chuẩn là Gíao hội tiếm danh, giả mạo. Như trên đã nói, cơ cấu tổ chức GHPGVNTN không có giáo quyền, không có gì ràng buộc, cái chính dựa trên sự tự nguyện và uy đức. Nên các thành viên thiếu am hiểu, tu chứng hay đạo tâm không vững thường vi phạm các nguyên tắc tổ nhức, gây ra đổ vỡ. Lấy trường hợp điển hình là Hòa thượng Thích Trí Thủ, cựu Viện trưởng Viện Hóa Đạo, khi bị thế quyền khuất phục, mất chí hướng vun bồi, bảo vệ Gíao hội, ngài đã vi phạm ngay những nguyên tắc do chính ngài ban hành: Xin đọc đoạn trích sau đây trong “Thông Tư số 150” của Viện Hóa Đạo do Hòa thượng Thích Trí Thủ, Viện trưởng, ký ngày 25 .1. 1975: “…Để tránh mọi ngộ nhận có thể có đối với lập trường và đường hướng cố hữu của Giáo Hội, Viện Hóa Đạo kính yêu cầu quí vị hãy thận trọng, không nên tham gia bất cứ tổ chức nào ngoài tổ chức của Giáo Hội…” hay “Thông Tư số 002” của Viện Hóa Đạo do HT Thích Trí Thủ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, ký ngày 16. 3. 1976: “ … Những thành viên nào trong các Ban Đại Diện hiện hữu, từ Chánh Đại diện trở xuống, nếu đã chính thức gia nhập và hoạt động cho các Giáo phái hay đoàn thể ngoài Giáo Hội, dù đã có đơn từ chức hay không, thì được coi như đã tự ý ra khỏi Giáo Hội. Trong trường hợp ấy, Ban Đại Diện có toàn quyền bầu lại hoặc bổ sung nhân sự mới…” Người đứng đầu Gíao hội, Hòa thượng Thích Trí Thủ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, mà còn hành xử trái nguyên tắc tổ chức, chưa được sự đồng ý của Gíao hội, đã tự ý tham gia vào Ban Vận Động thống nhất Phật Giáo do Nhà cầm quyền Cộng sản tổ chức với chức danh Trưởng Ban. Ngày nay, những cán bộ cấp dưới, những thành viên mới tham gia Gíao hội, không tuân hành các nguyên tắc tổ chức của Gíao hội cũng không phải là chuyện lạ. Cộng sản đã khai thác triệt để sự vi phạm nguyên tắc cố hữu này để xé nát Gíao hội. Và, việc hòa hợp, hòa giải với nhà cầm quyền cộng sản, ly khai, chia rẽ Gíao hội hiện nay cũng được biện minh bằng nhiều lý do: Năm 1981, các lý do đưa ra biện chính gồm có: - Tùy thuận, uyển chuyển để sống, - Dùng nhu thắng cương, - Đất nước đã thống nhất, Phật giáo cũng thống nhất, - Hy sinh danh dự cá nhân để giữ chùa…. Năm 2008, lại nêu các lý do khác như: - Gíao chỉ số 09, Thông Bạch hướng dẫn thi hành Giáo chỉ số 9 không phải của Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang và HT Viện trưởng Viện Hóa Đạo Thích Quảng Độ; - Gíao hội các châu chỉ liên hệ tinh thần, không liên hệ hành chính với Gíao hội trong nước - Mỗi người có quyền tham gia nhiều Gíao hội - Hợp tác với Cộng sản để làm giáo dục, văn hóa, từ thiện - Hóa thân để độ người Cộng sản… Hiện nay, tuy một số chư tăng bị biến chất, mất lập trường, đã ly khai khỏi GHPGVNTN, hợp cùng một số chư tăng ngoài Giáo Hội, kết thành những tổ chức khác, bước đầu là tiếm danh GHPGVNTN, gây ra cảnh nhập nhằng, lộn xộn, hắc bạch khó phân, hòng làm giảm uy tín của GHPGVNTN chính thống. Bước tiếp theo, không biết các tổ chức Gíao hội tiếm danh này sẽ làm gì nữa để đánh phá GHPGVNTN truyền thống do Đức Cố Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang và Đại Lão Hòa thượng Thích Quảng Độ Viện trưởng Viện Hóa Đạo lãnh đạo, làm cho công cuộc vận động phục hoạt GHPGVNTN trong nước và nhất là việc vận động Dân chủ, Nhân quyền cho Việt Nam càng khó khăn thêm. Năm 1981, ngoài một số vị lãnh đạo cao cấp như HT Thích Trí Thủ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, là đầu tàu, cũng bị cộng sản bắt ép, mua chuộc, thuyền chưa lật, đã vội nhảy sang thuyền khác, chỉ còn hai HT, Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ vẫn trung kiên với Gíao hội, nhưng lại bị tù đày. Không có người lèo lái, nên GHPGVNT, lúc bấy giờ, hầu như bị tan rã, không còn gì. Nhưng lần này, 2008, GHPGVNTN do nhị vị Đại Lão Hòa thượng là Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang và Hòa thượng Viện trưởng, Thích Quảng Độ lãnh đạo, đã sáng suốt, ứng biến kịp thời, ban hành Gíao chỉ số 09 cùng với sự dày dạn, kiên cường, nắm vững tay chèo của Đức Phó Tăng Thống, Đại Lão Hòa thượng Thích Hộ Giác, Chủ Tịch Văn Phòng II Viện Hóa Đạo ở hải ngoại, tuy khó tránh khỏi vài thương tổn nhỏ, nhưng trong nước vẫn còn 20 Ban Đại Diện các tỉnh thành, tổ chức Gia Đình Phật Tử, ở hải ngoại, vẫn giữ vững được Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, Gíao hội Hoa Kỳ và các vị Đại Diện Liên lạc các quốc gia, Châu lục ở hải ngoại. Qua các biến động gần đây, tuy có một số chư tăng bị dụ dỗ, mua chuộc, xa rời Gíao hội, nhưng ngược lại nhờ đó, lập trường, đường hướng chân chính của Gíao hội càng được sáng tỏ nên đồng bào các giới trong và ngoài nước tham gia, ủng hộ GHPGVNTN càng thêm đông đảo. Hai cuộc Họp báo của Văn phòng II Viện Hóa Đạo tổ chức tại thành phố San Jose, miền Bắc California ngày 12.10 và tại chùa Điều Ngự ngày 19.10 tại thành phố Westminster, miền Nam California, đều được đồng bào Phật tử hưởng ứng trước một cử tọa hai, ba nghìn người là một bằng chứng của con đường chính nghĩa Phật giáo. Công cuộc vận động để phục hoạt GHPGVNTN và nhất là Tự do, Dân chủ, Nhân quyền và vẹn toàn lãnh thổ cho quê hương Việt Nam vẫn tiếp tục tiến bước cho đến ngày thành công. Mong rằng, dù ai đã chọn con đường cầu an khác, thì cũng chớ quêń lời phát biểu của Hòa thượng Thích Quảng Độ, trong cuộc họp của Viện Hóa Đạo thyáng 9 năm 1981: “Kính thưa toàn thể quí vị, chắc quí vị cũng như tôi đều thấy rõ hiện nay con thuyền Giáo-hội Phật giáo Việt-nam Thống nhất đang lênh đênh giữa biển khơi và gặp sóng to gió lớn, chưa biết sẽ chìm lúc nào. Vậy, nếu những ai trong quí vị có mặt ở đây hôm nay cảm thấy nguy nan sợ hãi mà muốn bước sang thuyền khác để thoát thân, thì xin quí vị ấy cứ việc tự do, không ai ngăn cản cả. Nhưng tôi chỉ xin quí vị ấy một điều là : trước khi bước sang thuyền khác qúi vị cứ để mặc cho con thuyền Giáo hội lênh đênh trôi giạt trong sóng gió với những người còn ở lại trên đó, họ sẽ cố sức lèo lái, nếu may mắn vượt qua cơn nguy nan mà đến được bờ bình an thì họ sống, còn nếu chẳng may con thuyền chìm thì họ cũng sẽ sẵn sàng chết theo nó, chứ quí vị ấy đừng đang tâm nhận chìm con thuyền của mình mà có lần đã từng đưa quí vị đến bờ danh vọng, lợi lộc, trước khi bước sang thuyền khác. Tôi chỉ xin quí vị có thế thôi…".
Saigon, Kỷ niệm Lễ Bách nhật Đức Đệ Tứ Tăng Thống Đệ Tử Thích Đồng Thanh
Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2008
THƯ CẢM TẠ
VĂN PHÒNG II VIỆN HOÁ ĐẠO
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
HẢI NGOẠI TẠI HOA KỲ
CHÙA ĐIỀU NGỰ
14472 Chestnut St.
Westminster,CA 92683
Tel:(714)890-9513,(714)254-5068
THƯ CẢM TẠ
Khóa Tu Học Đặc Biệt, buổi Họp báo của Văn Phòng II Viện Hóa Đạo và Lễ An Vị Phật tại Chùa Điều Ngự, Trụ sở Trung ương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại Tại Hoa Kỳ, Văn Phòng II Viện Hoá Đạo đã thành tựu viên mãn, để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng tất cả mọi người.
Thay mặt Ban Tổ Chức, chúng con/ tôi thành tâm tri ân chư Tôn đức Giáo phẩm, quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, quý vị dân cử, đặc biệt Dân biểu Liên bang Dana Rohrabacher, Cựu đại sứ Ananda Guruge, Phó Chủ tịch Hội Liên Hữu Phật giáo thế giới, Chánh Án Nguyễn Trọng Nho, Phó thị trưởng Tp. Westminster Andy Quách, quý Nghị viên Frank G. Fry, Tạ Đức Trí, Giám sát viên quận Cam Janet Nguyễn, Ls Nguyễn Quang Trung Phó Chủ tịch Học khu Garden Grove, Luật sư Andrew Đỗ Chánh Văn phòng Giám sát Viên quận Cam, ông Jose Valbuena Trưởng sở Cứu hoả quận Cam quý đoàn thể, tổ chức, quý cơ quan truyền thông, quý vị nhân sỹ trí thức, các nghệ sỹ, chư thiện hữu tri thức Phật tử xa gần đã hết lòng yểm trợ và phát tâm cúng dường để buổi lễ được thành tựu viên mãn. Sự yểm trợ, giúp đỡ quý báu của chư liệt vị là một khích lệ vô cùng lớn lao đối với Giáo Hội trong giai đoạn pháp nạn nghiệt ngã hiện nay.
Để đáp lại lòng thương yêu, tin tưởng của chư liệt vị, chúng tôi sẽ nỗ lực hơn nữa trong sứ mệnh phục vụ tha nhân, thượng cầu hạ hoá, đồng thời thành tâm kính mời quý đồng hương Phật tử hoan hỷ về chùa Điều Ngự để chúng ta cùng nhau tu học, đặc biệt xin quý vị đưa con em của mình về Chùa học Việt ngữ và Phật pháp vào mỗi Chủ Nhật. Cầu nguyện đức Phật thuỳ từ chứng minh gia hộ chư liệt vị phước huệ trang nghiêm, tín tâm kiên cố.
Chúng tôi cũng rất mong được lắng nghe cao kiến từ quý vị để chương trình hành hoạt của Chùa Điều Ngự mỗi ngày một hoàn hảo hơn. Mọi chi tiết có liên quan đến chương trình tu học xin hoan hỷ liên lạc:
14472 Chestnut St.
Westminster, CA 92683.
Điện thoại: (714) 890-9513.
Trân trọng,
TT Thích Viên Lý
